<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Truyện cổ tích Archives - Tích Xưa</title>
	<atom:link href="https://www.tichxua.com/category/truyen-co-tich/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.tichxua.com/category/truyen-co-tich/</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Tue, 19 May 2026 00:45:31 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9</generator>

<image>
	<url>https://www.tichxua.com/wp-content/uploads/2025/05/cropped-logo-tich-xua-32x32.png</url>
	<title>Truyện cổ tích Archives - Tích Xưa</title>
	<link>https://www.tichxua.com/category/truyen-co-tich/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Truyện cổ tích Đôi cánh tình bạn</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-doi-canh-tinh-ban/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:31 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-doi-canh-tinh-ban/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xưa, bên một dòng sông rộng lớn có một căn chòi nhỏ lợp lá khô với cánh cửa sơn màu xanh bạc phếch. Đó là nhà của Mèo Vàng.&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-doi-canh-tinh-ban/">Truyện cổ tích Đôi cánh tình bạn</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa, bên một dòng sông rộng lớn có một căn chòi nhỏ lợp lá khô với cánh cửa sơn màu xanh bạc phếch.</p>
<p>Đó là nhà của Mèo Vàng.</p>
<p>Phía trước căn chòi là khoảng sân đất rộng kéo dài tới tận bờ sông. Dòng nước nơi đây lúc nào cũng cuồn cuộn chảy, dữ dội như muốn nuốt trọn mọi thứ băng qua nó.</p>
<p>Ở phía xa bên kia sông là những dãy núi xanh thẫm nối tiếp nhau, mờ ảo trong sương.</p>
<p>Người ta vẫn truyền tai nhau rằng phía sau những dãy núi ấy có một vùng đất tuyệt đẹp — nơi không có bão tố, nơi cây trái nở hoa quanh năm và muông thú sống vui vẻ bên nhau.</p>
<p>Mèo Vàng luôn mơ tới vùng đất ấy.</p>
<p>Ngày nào chú cũng lặng lẽ kéo những tấm gỗ lớn về sân nhà rồi cặm cụi đóng thuyền.</p>
<p>Một buổi chiều nọ, Mèo Đen đi ngang qua, nhìn đống gỗ rồi hỏi:</p>
<p>— Cậu định vượt sông thật sao?</p>
<p>Mèo Vàng gật đầu.</p>
<p>Mèo Đen quay nhìn dòng sông đang cuộn sóng rồi thở dài:</p>
<p>— Muốn tới vùng đất trong mơ, cậu phải vượt qua con sông hung dữ này, rồi còn cả những dãy núi hiểm trở phía sau nữa.</p>
<p>Nhưng Mèo Vàng chỉ đáp bằng giọng quả quyết:</p>
<p>— Tớ sẽ đi được.</p>
<p>Nói rồi chú lại cúi xuống tiếp tục khoan từng tấm gỗ.</p>
<p>Mèo Đen nhìn bạn hồi lâu rồi lắc đầu:</p>
<p>— Điên thật…</p>
<p>Một buổi sáng nọ, người ta thấy chiếc thuyền nhỏ của Mèo Vàng lênh đênh giữa dòng sông mênh mông.</p>
<p>Thoạt đầu, bầu trời rất đẹp.</p>
<p>Nắng vàng rực rỡ trải trên mặt nước. Những đám mây trắng lững lờ trôi và đàn chim bay ngang trời cao.</p>
<p>Nhưng chẳng bao lâu sau, gió nổi lên.</p>
<p>Mây đen ùn ùn kéo tới che kín bầu trời.</p>
<p>Dòng sông bắt đầu gầm réo dữ dội.</p>
<p>Chiếc thuyền nhỏ bé bị sóng đánh nghiêng ngả giữa những dòng nước xoáy.</p>
<p>Sấm chớp vang rền.</p>
<p>Mưa như trút xuống mặt sông.</p>
<p>Mèo Vàng co người lại vì lạnh, cố sức chèo vào bờ.</p>
<p>Đúng lúc ấy, trên bầu trời, một chú chim nhỏ trong đàn chim di cư bị tụt lại phía sau.</p>
<p>Đó là Chim Út.</p>
<p>Một tia chớp lóe sáng giữa màn mưa đen đặc.</p>
<p>Chim Út choáng váng rồi rơi xuống bên bờ sông.</p>
<p>Trong lúc vật lộn với bão tố, Mèo Vàng cũng vừa kịp leo được lên bờ.</p>
<p>Chú bước đi loạng choạng trong mưa rồi bất ngờ trượt chân ngã xuống.</p>
<p>Tay chú chạm phải một vật mềm mềm.</p>
<p>Mèo Vàng cúi xuống nhìn.</p>
<p>Một chú chim nhỏ đang nằm bất động giữa bùn đất.</p>
<p>Đôi mắt Chim Út khẽ mở ra nhìn chú mèo.</p>
<p>Giữa màn mưa xám lạnh, cả hai lặng lẽ nhìn nhau.</p>
<p>Mèo Vàng bế Chim Út về nhà.</p>
<p>Trong căn chòi nhỏ, chú nhóm lên một đống lửa để sưởi ấm.</p>
<p>Khi thấy Mèo Vàng tiến lại gần ngọn lửa, Chim Út sợ hãi bật khóc:</p>
<p>— Xin anh đừng ăn thịt tôi… Tôi chưa muốn chết đâu…</p>
<p>Mèo Vàng im lặng nhìn chú chim nhỏ một lúc lâu rồi nhẹ nhàng lắc đầu.</p>
<p>Đúng lúc ấy, một bóng đen từ ngoài cửa lao vụt vào.</p>
<p>Đó là Mèo Đen.</p>
<p>Chú ta chộp lấy Chim Út rồi cười khoái chí:</p>
<p>— Có bữa tối rồi!</p>
<p>Nhưng Mèo Vàng lập tức giật Chim Út lại.</p>
<p>Mèo Đen tròn mắt ngạc nhiên.</p>
<p>Mèo Vàng ôm chú chim nhỏ trong tay rồi khẽ nói:</p>
<p>— Chúng tôi đã cùng sống sót trong cơn bão. Tôi sẽ không giết cậu ấy.</p>
<p>Mèo Đen tức tối bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm:</p>
<p>— Cậu đúng là điên thật rồi…</p>
<p>Từ hôm ấy, Chim Út ở lại căn chòi nhỏ bên sông.</p>
<p>Một bên cánh của chú bị thương nặng nên Mèo Vàng phải quấn băng và chăm sóc suốt nhiều ngày.</p>
<p>Một hôm, Chim Út buồn bã hỏi:</p>
<p>— Bao giờ tôi mới bay lại được?</p>
<p>— Có lẽ phải mất gần một năm…</p>
<p>Nghe vậy, Chim Út cúi đầu thất vọng.</p>
<p>Nhưng chẳng bao lâu sau, chú lại ríu rít kể cho Mèo Vàng nghe về quê hương phía bên kia núi.</p>
<p>— Ở đó đẹp lắm! Không có bão tố đâu. Khắp nơi đều là hoa và cây trái. Mọi người ca hát suốt ngày.</p>
<p>Vừa nói, Chim Út vừa dùng chiếc mỏ nhỏ vẽ lên nền đất những bông hoa lớn, những cái cây đầy quả chín và những ngôi nhà xinh đẹp.</p>
<p>Mèo Vàng ngồi chăm chú nhìn theo, đôi mắt sáng long lanh.</p>
<p>Lần đầu tiên, vùng đất trong mơ của chú trở nên thật đến thế.</p>
<p>Ngày tháng dần trôi.</p>
<p>Cánh của Chim Út cũng khỏe lại.</p>
<p>Bên bãi sông, chú bắt đầu tập bay từng quãng ngắn trong khi Mèo Vàng ngồi phía dưới chăm chú dõi theo.</p>
<p>Một hôm, Chim Út đang ngẩng đầu nhìn đàn chim bay ngang trời thì từ bụi cỏ gần đó, một con trăn lớn lặng lẽ bò ra.</p>
<p>Đôi mắt lạnh lẽo của nó dán chặt vào Chim Út.</p>
<p>Mèo Vàng nhìn thấy trước tiên.</p>
<p>Chú hoảng hốt hét lớn:</p>
<p>— Chim Út! Cẩn thận!</p>
<p>Nhưng đã quá muộn.</p>
<p>Con trăn lao vọt tới.</p>
<p>Mèo Vàng lập tức nhảy bổ vào nó, dùng móng vuốt cào liên tiếp lên thân trăn.</p>
<p>Con trăn giận dữ quấn chặt lấy chú mèo.</p>
<p>Mèo Vàng bị siết cứng tới nghẹt thở.</p>
<p>Thấy bạn gặp nguy hiểm, Chim Út lập tức lao vút lên không trung.</p>
<p>Rồi như một mũi tên, chú bổ nhào xuống thật mạnh.</p>
<p>Chiếc mỏ nhọn cắm phập vào mắt con trăn.</p>
<p>Con trăn rú lên đau đớn.</p>
<p>Máu đỏ trào ra.</p>
<p>Nó quằn quại rồi buông Mèo Vàng ra.</p>
<p>Hai người bạn cuối cùng cũng thoát chết.</p>
<p>Rồi mùa chia tay cũng đến.</p>
<p>Một buổi sáng đẹp trời, Chim Út đứng trước sân nhà Mèo Vàng, dang rộng đôi cánh đã hoàn toàn khỏe mạnh.</p>
<p>Mèo Vàng mỉm cười nhìn bạn.</p>
<p>Chim Út cất cánh bay lên trời cao, nhưng trước khi đi vẫn quay lại vẫy cánh chào tạm biệt.</p>
<p>Từ ngày Chim Út rời đi, căn chòi nhỏ bên sông lại trở nên vắng lặng.</p>
<p>Nhưng Mèo Vàng vẫn chưa từ bỏ giấc mơ của mình.</p>
<p>Chú tiếp tục đóng thuyền.</p>
<p>Một đêm trăng sáng, trong lúc Mèo Vàng ngủ say, con trăn bị thương ở mắt lặng lẽ bò tới.</p>
<p>Nó cười nham hiểm rồi đục thủng đáy thuyền trước khi biến mất trong bóng tối.</p>
<p>Sáng hôm sau, Mèo Vàng không hề hay biết.</p>
<p>Chú vui vẻ kéo thuyền xuống sông rồi bắt đầu chèo đi.</p>
<p>Ban đầu mọi thứ đều bình thường.</p>
<p>Nhưng rồi nước bắt đầu rỉ vào lòng thuyền.</p>
<p>Nước càng lúc càng dâng cao.</p>
<p>Mèo Vàng hoảng hốt dùng tay tát nước ra ngoài, nhưng vô ích.</p>
<p>Chiếc thuyền chìm dần.</p>
<p>Dòng sông dữ cuốn lấy chú mèo nhỏ bé.</p>
<p>Mèo Vàng lạnh cóng và kiệt sức.</p>
<p>Đôi mắt chú từ từ khép lại giữa sóng nước.</p>
<p>Đúng lúc ấy…</p>
<p>Từ trên cao vang xuống tiếng chim quen thuộc.</p>
<p>— Chíp! Chíp!</p>
<p>Mèo Vàng mở mắt.</p>
<p>Chim Út đang bay vòng trên bầu trời.</p>
<p>Chú chim lập tức sà xuống, đưa lưng về phía người bạn nhỏ.</p>
<p>Mèo Vàng dùng chút sức lực cuối cùng trèo lên lưng Chim Út.</p>
<p>Rồi Chim Út dang rộng đôi cánh.</p>
<p>Cả hai bay vút lên bầu trời.</p>
<p>Dòng sông hung dữ giờ chỉ còn là một dải lụa bạc bên dưới.</p>
<p>Những dãy núi xanh nối tiếp nhau trải dài tới tận chân trời.</p>
<p>Rồi cuối cùng…</p>
<p>Một thung lũng đầy hoa rực rỡ hiện ra dưới ánh nắng.</p>
<p>Mèo Vàng lặng người.</p>
<p>Khắp nơi là cây trái sum suê, đồng cỏ xanh mướt và muông thú đang ca hát vui đùa.</p>
<p>Chim Út quay đầu nhìn bạn rồi mỉm cười:</p>
<p>— Chào mừng cậu tới quê hương của tôi.</p>
<p>Gương mặt Mèo Vàng bừng sáng.</p>
<p>Cuối cùng, chú cũng đã tới được vùng đất trong mơ của mình.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-doi-canh-tinh-ban/">Truyện cổ tích Đôi cánh tình bạn</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Chim Ruồi và Chim Diệc</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chim-ruoi-va-chim-diec/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:29 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chim-ruoi-va-chim-diec/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Thuở xưa, có một dòng sông lớn bắt nguồn từ miền núi rồi chảy dài ra tận biển khơi. Có những đoạn nước sông cuộn trào dữ dội, tung bọt&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chim-ruoi-va-chim-diec/">Truyện cổ tích Chim Ruồi và Chim Diệc</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thuở xưa, có một dòng sông lớn bắt nguồn từ miền núi rồi chảy dài ra tận biển khơi.</p>
<p>Có những đoạn nước sông cuộn trào dữ dội, tung bọt trắng xóa giữa ghềnh đá. Nhưng cũng có những khúc sông lững lờ, mềm mại như dải lụa xanh thẫm uốn quanh rừng cây và thung lũng.</p>
<p>Dọc theo dòng sông ấy là nơi sinh sống của biết bao loài chim muông.</p>
<p>Trong số đó, chim Diệc và chim Ruồi là đôi bạn thân thiết, dù chúng khác nhau gần như mọi thứ.</p>
<p>Chim Ruồi nhỏ xíu, bộ lông óng ánh đủ sắc màu, lúc nào cũng nhanh nhẹn và vui vẻ. Nó thích bay nhảy khắp nơi, lúc thì lao vun vút bắt những con cá bạc nhỏ dưới mặt nước, lúc lại lượn quanh những đóa hoa để hút mật ngọt, rồi đuổi theo bướm vàng dưới nắng.</p>
<p>Còn chim Diệc thì to lớn, chậm rãi và trầm lặng.</p>
<p>Nó thường đứng hàng giờ bên mép nước, bất động như một chiếc bóng, suy tư nhìn dòng sông trôi. Rồi bất chợt, nó cúi phắt chiếc cổ dài xuống và bắt gọn một con cá trong chiếc mỏ lớn.</p>
<p>Mùa hè năm ấy nóng khủng khiếp.</p>
<p>Nhiều tuần liền trời không mưa.</p>
<p>Dòng sông bắt đầu cạn dần. Hai bên bờ, bùn đất khô nứt thành từng mảng lớn. Cá trong sông cũng ngày một ít đi.</p>
<p>Một hôm, chim Ruồi bay tới nói với bạn:</p>
<p>— Tôi e rằng dòng sông này không còn đủ cá cho cả hai chúng ta nữa. Chúng mình phải thi xem ai xứng đáng có số cá còn lại thôi.</p>
<p>Chim Diệc im lặng suy nghĩ hồi lâu rồi chậm rãi đáp:</p>
<p>— Vậy chúng ta hãy thi bay tới thân cây cao bên thác nước cuối sông nhé. Cuộc đua sẽ kéo dài suốt cả ngày.</p>
<p>Hai con chim đồng ý.</p>
<p>Ai tới nơi trước khi mặt trời lặn sẽ được quyền sở hữu toàn bộ cá trên sông.</p>
<p>Chim Ruồi vô cùng phấn khích.</p>
<p>Nó nghĩ thầm:</p>
<p>“Mình nhỏ bé nhưng nhanh hơn chị Diệc gấp trăm lần. Chuyện này dễ như chơi!”</p>
<p>Tin về cuộc thi nhanh chóng lan khắp dòng sông.</p>
<p>Sáng hôm sau, khi mặt trời còn chưa ló dạng, muông thú đã kéo tới đông nghịt để xem cuộc đua.</p>
<p>Chim Diệc đứng trên tảng đá giữa dòng sông, lặng lẽ dang rộng đôi cánh lớn.</p>
<p>Còn chim Ruồi thì nóng lòng tới mức cứ bay qua bay lại liên tục vì không thể đứng yên.</p>
<p>Rồi tia nắng đầu tiên chạm xuống mặt nước.</p>
<p>Hai chú chim lập tức tung cánh lên trời.</p>
<p>Chim Diệc bay chậm nhưng đều đặn. Đôi cánh lớn vỗ nhịp nhàng, chiếc cổ dài vươn thẳng về phía trước.</p>
<p>Trong khi đó, chim Ruồi lao đi vun vút như một mũi tên xanh lấp lánh dưới nắng mai.</p>
<p>Nó nhanh chóng vượt xa chim Diệc rồi quay đầu cười lớn:</p>
<p>— Chị phải bay nhanh hơn nữa chứ, chị Diệc ơi!</p>
<p>Quả thật, chim Ruồi khởi đầu vô cùng xuất sắc.</p>
<p>Chỉ một lát sau, nó đã bỏ xa đối thủ đến mức chẳng còn nhìn rõ nữa.</p>
<p>Khi mặt trời lên cao, chim Ruồi ngoái đầu nhìn lại rồi bật cười thích thú:</p>
<p>— Chị Diệc già chắc còn ở tít phía sau thôi. Mình nghỉ một chút cũng chẳng sao.</p>
<p>Nó sà xuống bờ sông, nơi những bông dâm bụt đỏ rực đang nở đầy.</p>
<p>Mật hoa thơm ngọt quá đỗi.</p>
<p>Chim Ruồi bay từ bông này sang bông khác, say mê thưởng thức mà quên cả thời gian.</p>
<p>Còn chim Diệc vẫn lặng lẽ bay.</p>
<p>Nó không dừng lại, cũng không ngoái đầu nhìn sau.</p>
<p>Chỉ cần đều đặn vỗ cánh và tiến về phía trước.</p>
<p>Một lúc sau, chim Diệc bay ngang qua bụi hoa và nhìn thấy chim Ruồi vẫn đang vui vẻ hút mật.</p>
<p>Nó chỉ mỉm cười rồi tiếp tục cuộc hành trình.</p>
<p>Khi nhận ra mình bị vượt qua, chim Ruồi hoảng hốt lao vọt lên trời.</p>
<p>Chỉ trong chốc lát, nó đã vượt mặt chim Diệc thêm lần nữa.</p>
<p>Nhưng rồi…</p>
<p>Một đàn bướm vàng xinh đẹp bay ngang qua.</p>
<p>Thế là chim Ruồi lại quên mất cuộc đua.</p>
<p>Nó lao theo đàn bướm, xoay vòng nhảy múa giữa ánh nắng, cười vang đầy thích thú.</p>
<p>Cứ như vậy suốt cả ngày.</p>
<p>Lúc thì chim Ruồi dẫn trước rất xa.</p>
<p>Rồi chỉ vì một bông hoa đẹp, một đàn bướm hay một trò vui nào đó, nó lại dừng lại chơi đùa.</p>
<p>Và mỗi lần như thế, chim Diệc đều lặng lẽ bay qua.</p>
<p>Mặt trời dần ngả về phía tây.</p>
<p>Bóng cây bên sông kéo dài trên mặt nước.</p>
<p>Lúc này, chim Ruồi đã bắt đầu thấy mỏi cánh.</p>
<p>Nó ngoái nhìn phía sau nhưng chẳng thấy chim Diệc đâu.</p>
<p>Thế là nó yên tâm nghĩ:</p>
<p>“Chắc chị ấy tụt xa lắm rồi. Nghỉ thêm chút nữa cũng không sao.”</p>
<p>Nó đậu xuống một cành liễu ven sông.</p>
<p>Bụng đầy mật hoa ngọt khiến nó thấy buồn ngủ.</p>
<p>Chẳng mấy chốc, chim Ruồi lim dim thiếp đi trong gió chiều.</p>
<p>Trong lúc đó, chim Diệc vẫn bền bỉ bay qua bên dưới.</p>
<p>Đôi cánh lớn của nó vẫn vỗ đều đặn như từ sáng sớm.</p>
<p>Khi mặt trời sắp lặn sau núi, một làn gió nhẹ thổi qua khiến chim Ruồi tỉnh giấc.</p>
<p>Nó giật mình bật dậy.</p>
<p>— Ôi trời! Phải kết thúc cuộc đua thôi!</p>
<p>Nó lao vút lên không trung như tia chớp, phóng thật nhanh qua khúc sông cuối cùng.</p>
<p>Chỉ còn một đoạn nữa là tới thân cây bên thác nước.</p>
<p>Nhưng ngay khi vừa bay qua khúc quanh cuối cùng…</p>
<p>Chim Ruồi bỗng chết lặng.</p>
<p>Trên ngọn cây cao, chim Diệc đã đứng đó từ lúc nào.</p>
<p>Nó bình thản xếp đôi cánh lại và nhìn xuống bạn mình.</p>
<p>Rồi chim Diệc chậm rãi lên tiếng:</p>
<p>— Chào buổi tối, bạn tôi. Sao cậu tới muộn thế?</p>
<p>Từ ngày hôm đó, chim Diệc sở hữu toàn bộ số cá còn lại trên dòng sông.</p>
<p>Còn chim Ruồi…</p>
<p>Nó chỉ còn được uống mật hoa nơi những bụi cây ven bờ mà thôi.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chim-ruoi-va-chim-diec/">Truyện cổ tích Chim Ruồi và Chim Diệc</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Cái sừng của tên địa chủ</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-sung-cua-ten-dia-chu/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:26 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-sung-cua-ten-dia-chu/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một tên địa chủ vô cùng độc ác. Hắn bóc lột người làm công đến tận xương tủy, lại còn thường xuyên đánh đập, hành hạ họ&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-sung-cua-ten-dia-chu/">Truyện cổ tích Cái sừng của tên địa chủ</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa, có một tên địa chủ vô cùng độc ác. Hắn bóc lột người làm công đến tận xương tủy, lại còn thường xuyên đánh đập, hành hạ họ rất tàn nhẫn.</p>
<p>Mỗi khi đi đâu bằng kiệu, hắn không bao giờ cho người khiêng nghỉ lấy một hơi. Bản thân thì ngày ngày ăn toàn sơn hào hải vị, còn người làm chỉ được ăn cơm hẩm, thức ăn thừa.</p>
<p>Mùa đông đến, hắn ngồi bên lò sưởi ấm áp, trong khi người làm phải lao động ngoài trời rét buốt. Đã vậy, đến lúc trả tiền công, hắn còn tìm cách bớt xén cho bằng được.</p>
<p>Ai ai cũng căm ghét hắn, nhưng chẳng ai dám hé răng vì hắn có thế lực rất lớn.</p>
<p>Một đêm mùa đông giá rét, anh làm công tên Trịnh Nhị đang thức canh ngoài sân. Trời lạnh cắt da cắt thịt, nên anh phải đốt một đống lửa để sưởi ấm.</p>
<p>Bỗng từ xa có một cụ già gầy yếu chống gậy bước tới. Trên tay cụ xách một chiếc giỏ tre, cả người run lên cầm cập vì lạnh.</p>
<p>Thấy vậy, Trịnh Nhị liền mời cụ già lại gần đống lửa sưởi ấm, rồi còn đem phần cơm tối chưa ăn của mình mời cụ.</p>
<p>Cụ già ăn xong, ngồi bên bếp lửa một lúc rồi chậm rãi nói:</p>
<p>— Chàng trai tốt bụng, cậu đã giúp ta. Vậy bây giờ cậu mong muốn điều gì?</p>
<p>Trịnh Nhị đáp:</p>
<p>— Cháu chẳng ngại làm lụng vất vả, chỉ mong được ăn no mặc ấm thôi ạ.</p>
<p>Ông lão gật đầu, rồi lấy từ trong giỏ tre ra một con ngựa giấy màu hồng. Ông thổi nhẹ một hơi.</p>
<p>Lập tức, con ngựa giấy hóa thành một con tuấn mã cao lớn với bộ lông màu đồng hung óng ánh. Nó tung vó hí vang cả trời đêm.</p>
<p>Ông lão nói tiếp:</p>
<p>— Hãy cưỡi con ngựa này chạy về hướng tây nam. Cậu sẽ gặp một bà lão. Bà ấy sẽ giúp cậu tìm tới nơi không có hắc ám.</p>
<p>Nói xong, ông lão bỗng biến mất.</p>
<p>Trịnh Nhị mừng rỡ, đang định lên ngựa thì tên địa chủ xuất hiện. Hắn nghe tiếng ngựa hí nên chạy ra xem.</p>
<p>Vừa nhìn thấy con ngựa quý, hắn lập tức lao tới giật dây cương rồi quát lớn:</p>
<p>— À ha! Mày định ăn trộm ngựa của tao phải không?</p>
<p>Không để Trịnh Nhị kịp giải thích, hắn đã đẩy anh ra khỏi nhà rồi chiếm lấy con thần mã.</p>
<p>Trịnh Nhị vừa tức giận vừa tủi thân. Nhưng bị đuổi đi giữa đêm tối, anh chỉ còn biết nghe theo lời ông lão dặn, lầm lũi đi về hướng tây nam.</p>
<p>Sau một ngày đường ròng rã, anh tới một khu rừng đầy những cây táo sai trĩu quả đỏ hồng.</p>
<p>Đi sâu vào rừng, Trịnh Nhị nhìn thấy một bà lão đang ngồi quay tơ dưới gốc táo.</p>
<p>Anh bước tới lễ phép:</p>
<p>— Bà cụ ơi, xin bà giúp cháu đến nơi không có hắc ám.</p>
<p>Bà lão mỉm cười:</p>
<p>— Đừng vội. Hãy hái vài quả táo ăn trước đã.</p>
<p>Trịnh Nhị nghĩ bụng mình đi đường cả ngày đói lả, ăn vài quả táo chắc cũng tốt. Thế là anh hái ăn một bụng no nê.</p>
<p>Nhưng vừa ăn xong, anh bỗng thấy đầu mình có gì đó kỳ lạ. Đưa tay sờ lên, Trịnh Nhị hoảng hốt phát hiện một chiếc sừng đang mọc dài ra.</p>
<p>Anh sợ tái mặt:</p>
<p>— Trời ơi! Sao lại thế này?</p>
<p>Bà lão bật cười:</p>
<p>— Đừng sợ. Chỉ cần xuống tắm dưới dòng suối đen kia thì chiếc sừng sẽ biến mất.</p>
<p>Trịnh Nhị lập tức nhảy xuống dòng suối gần đó tắm. Quả nhiên, chiếc sừng biến mất ngay.</p>
<p>Anh vui mừng reo lên:</p>
<p>— Thật kỳ diệu!</p>
<p>Bà lão hiền từ nói:</p>
<p>— Muốn đến nơi không còn hắc ám, phải có thần mã ăn loại táo này của ta mới vượt qua được dòng suối và sang bên kia núi.</p>
<p>Trịnh Nhị buồn bã đáp:</p>
<p>— Nhưng thần mã đã bị tên địa chủ cướp mất rồi ạ.</p>
<p>Bà cụ mỉm cười rồi chỉ cho anh cách lấy lại con ngựa.</p>
<p>Hôm sau, Trịnh Nhị trở về trước cổng nhà tên địa chủ và cất tiếng rao:</p>
<p>— Táo hồng ngon đây! Táo ngon đây!</p>
<p>Nghe tiếng rao, tên địa chủ liền sai quản gia ra mua một giỏ táo.</p>
<p>Hắn ăn thử thấy ngon quá nên ăn sạch cả giỏ.</p>
<p>Nào ngờ, chỉ một lát sau, trên đầu hắn mọc ra một chiếc sừng. Chiếc sừng càng lúc càng dài khiến hắn hoảng hốt.</p>
<p>Biết người bán táo chính là Trịnh Nhị, hắn vội gọi anh tới:</p>
<p>— Này Trịnh Nhị! Mày có thể làm biến mất cái sừng này không?</p>
<p>Trịnh Nhị bình thản đáp:</p>
<p>— Khó gì đâu, thưa ông.</p>
<p>Tên địa chủ mừng rỡ:</p>
<p>— Nếu mày giúp tao, tao sẽ trả lại con ngựa!</p>
<p>— Vậy ông hãy mang ngựa ra đây trước đã.</p>
<p>Lúc này chiếc sừng đã dài nặng trĩu, khiến tên địa chủ đau đớn vô cùng nên đành sai người dắt ngựa ra.</p>
<p>Trịnh Nhị liền cho thần mã ăn vài quả táo. Ngay lập tức, trên đầu con ngựa cũng mọc ra một chiếc sừng dài.</p>
<p>Nó hí vang rồi tung vó đầy mạnh mẽ.</p>
<p>Nhanh như cắt, Trịnh Nhị nhảy phắt lên lưng ngựa.</p>
<p>Thần mã lao vút đi như bay.</p>
<p>Tên địa chủ hoảng loạn kêu gào phía sau:</p>
<p>— Trịnh Nhị ơi! Làm ơn quay lại! Hãy làm biến mất chiếc sừng cho ta!</p>
<p>Nhưng thần mã đã phi xa hàng dặm, mất hút giữa chân trời.</p>
<p>Còn chiếc sừng trên đầu tên địa chủ thì sao?</p>
<p>Nó vẫn tiếp tục dài ra…</p>
<p>Dài mãi…</p>
<p>Dài đến hơn một thước, nặng tới mức hắn không thể đứng nổi mà phải nằm mọp xuống đất rên la thảm thiết.</p>
<p>Chiếc sừng cứ dài mãi khiến hắn ăn không ngon, ngủ không yên, lúc nào cũng sống trong sợ hãi.</p>
<p>Cuối cùng, tên địa chủ lăn ra chết, trên khuôn mặt vẫn còn nguyên vẻ kinh hoàng.</p>
<p>Và từ đó, dân làng chẳng còn phải chịu cảnh áp bức của hắn nữa.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-sung-cua-ten-dia-chu/">Truyện cổ tích Cái sừng của tên địa chủ</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Sự tích chim chào mào đuôi đỏ</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-su-tich-chim-chao-mao-duoi-do/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:24 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-su-tich-chim-chao-mao-duoi-do/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xưa, từ thuở đất trời còn yên bình và con người sống chan hòa với cỏ cây, các loại cây trồng như lúa, ngô, khoai, đỗ… đã trở thành&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-su-tich-chim-chao-mao-duoi-do/">Truyện cổ tích Sự tích chim chào mào đuôi đỏ</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa, từ thuở đất trời còn yên bình và con người sống chan hòa với cỏ cây, các loại cây trồng như lúa, ngô, khoai, đỗ… đã trở thành những người bạn thân thiết của con người. Nhờ bàn tay chăm chỉ của người nông dân, ngày ngày gieo hạt, vun xới, tưới tắm, mà cây cối lớn lên xanh tốt, kết hạt, kết củ, nuôi sống bao thế hệ.</p>
<p>Mùa này nối mùa kia, người giữ lại hạt giống, cây giống cho mùa sau. Nhờ vậy, lúa đầy bồ, ngô đầy kho, khoai đỗ sinh sôi không dứt. Cuộc sống con người cũng vì thế mà đủ đầy, ấm no.</p>
<p>Nhưng rồi, một tai họa bất ngờ kéo đến.</p>
<p>Có một loài chim chuyên đi phá phách. Chúng bay thành đàn, rình rập khắp nơi, cứ thấy nương rẫy xanh tốt là sà xuống phá tan. Khi cây vừa trổ hoa, chúng mổ nát hoa. Khi cây sắp kết quả, chúng ăn sạch quả. Người chưa kịp thu hoạch thì nương rẫy đã xác xơ.</p>
<p>Trong làng có một chàng trai mồ côi tên là Thom. Chàng sống một mình, ngày ngày lên nương làm rẫy. Từng luống đất đều do chính tay chàng khai phá. Từng hạt đỗ chàng gieo xuống đều thấm mồ hôi, thấm cả niềm hy vọng.</p>
<p>Những ngày nắng cháy hay mưa dầm, Thom vẫn miệt mài bên nương rẫy. Chàng chăm từng gốc cây, nhổ từng cọng cỏ, mong đến ngày cây ra hoa kết trái.</p>
<p>Thế nhưng, một hôm, đàn chim ác lại kéo đến.</p>
<p>Chúng sà xuống nương đỗ của Thom, đậu kín cả một vùng. Chàng hốt hoảng chạy ra đuổi, nhưng một mình sao chống lại được cả đàn chim đông đúc. Chạy đuổi bên này thì bên kia lại bị phá. Chỉ trong chốc lát, cả nương đỗ tan hoang.</p>
<p>Những cây non bị rỉa trụi ngọn. Những bông hoa vừa nở đã bị cắn nát. Cả nương rẫy xơ xác như chưa từng được chăm sóc.</p>
<p>Thom đứng lặng, nhìn công sức của mình tan biến. Lòng chàng đau như cắt. Bao nhiêu ngày tháng vất vả, bao nhiêu giọt mồ hôi đổ xuống… tất cả giờ chỉ còn lại hai bàn tay trắng.</p>
<p>Thương cho người nông dân hiền lành, hồn của những cây đỗ bay lên trời, cùng nhau đến gặp Ngọc Hoàng, kể lại nỗi oan.</p>
<p>Ngọc Hoàng nghe xong, liền cho gọi loài chim kia lên tra hỏi. Khi biết rõ đầu đuôi sự việc, Ngọc Hoàng nổi giận. Ngài lấy một chiếc mũ nhọn hoắt, chụp lên đầu loài chim, bắt chúng phải đội mãi mãi.</p>
<p>Chiếc mũ nhọn ấy khiến chim không thể cúi đầu xuống thấp để mổ phá những cây non nữa. Từ đó, loài chim ấy được gọi là chim chào mào.</p>
<p>Tưởng thế là yên chuyện, nhưng chim chào mào vốn láu cá. Không phá được cây non, chúng lại chuyển sang ăn hoa và quả chín.</p>
<p>Một lần nữa, chúng kéo đến nương chuối của Thom. Những buồng chuối chín vàng bị chúng vặt phá tan tành. Quả thì bị ăn dở, quả thì bị rỉa nát, cả nương chuối tiêu điều, xơ xác.</p>
<p>Người trong làng ai cũng tức giận. Họ làm bẫy, giăng lưới, chế nỏ để diệt chim, nhưng chim sinh sôi quá nhanh, không cách nào diệt hết.</p>
<p>Hồn của những cây chuối lại bay lên trời, tiếp tục kêu oan.</p>
<p>Ngọc Hoàng lần này sai thần Thiên Lôi xuống bắt chim chào mào lên hỏi tội. Nhưng chim chào mào vẫn chối quanh, còn cãi rằng mình bị vu oan.</p>
<p>Ngọc Hoàng liền cho xem những dấu vết còn lại trên nương chuối: vết chân, vết mỏ rõ rành rành. Lúc ấy, chim chào mào không còn đường chối cãi nữa.</p>
<p>Ngọc Hoàng nghiêm giọng phán:<br />
“Ngươi không chỉ phá hoại mà còn gian dối. Từ nay, ngươi chỉ được ăn quả ớt của loài người mà thôi!”</p>
<p>Từ đó trở đi, chim chào mào không còn được ăn hoa thơm quả ngọt nữa, mà chỉ có thể ăn những quả ớt cay xé.</p>
<p>Vì ăn ớt quá nhiều, bụng của chim chào mào lúc nào cũng đỏ rực. Màu đỏ ấy như một dấu ấn, nhắc nhở rằng: kẻ làm điều xấu rồi cũng sẽ phải chịu hậu quả.</p>
<p>Còn những cánh đồng, nương rẫy của con người, lại tiếp tục xanh tốt, nuôi sống bao thế hệ như thuở ban đầu.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-su-tich-chim-chao-mao-duoi-do/">Truyện cổ tích Sự tích chim chào mào đuôi đỏ</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Chàng đánh cá Mê Núp</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chang-danh-ca-me-nup/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:22 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chang-danh-ca-me-nup/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xưa, bên một khúc sông quanh co, nước trong veo soi bóng những rặng tre xanh, có một chàng trai tên là Mê Núp sống bằng nghề chài lưới.&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chang-danh-ca-me-nup/">Truyện cổ tích Chàng đánh cá Mê Núp</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xưa, bên một khúc sông quanh co, nước trong veo soi bóng những rặng tre xanh, có một chàng trai tên là Mê Núp sống bằng nghề chài lưới. Chàng quanh năm dầm mình trong sóng nước, sớm tinh mơ đã chèo thuyền ra khơi, tối mịt mới trở về. Mỗi mẻ lưới của chàng đều đầy ắp cá tươi, lấp lánh như bạc dưới ánh mặt trời. Ấy vậy mà nhà cửa chàng vẫn nghèo nàn, mái tranh xiêu vẹo, bữa đói bữa no.</p>
<p>Nguyên do cũng bởi người vợ trẻ của chàng. Nàng có dung nhan xinh đẹp, nhưng lại lười nhác và gian dối. Mỗi ngày, nàng chỉ việc ra bến chờ chồng mang cá về, rồi gánh ra chợ bán. Nhưng cứ thấy thúng cá đầy, sợ nặng vai, nàng liền lén tháo đáy thúng, để cá rơi xuống sông cho nhẹ gánh. Cá theo dòng nước trôi đi, công sức của Mê Núp cũng theo đó mà mất dần. Dân làng ai nấy đều thương chàng, lại lắc đầu ngán ngẩm, đặt cho nàng cái tên châm biếm là “nàng Thúng Lủng”.</p>
<p>Cũng tại bến sông ấy, có một gã lái buôn giàu có thường neo thuyền mỗi độ gió mùa nổi lên. Thuyền của hắn lớn như một tòa lâu đài nổi giữa sông, chất đầy tơ lụa, vàng bạc, hương liệu quý hiếm. Nhưng lòng dạ hắn lại tham lam và xảo quyệt. Hắn có một người vợ hiền lành, dịu dàng, nhưng vì tính đa nghi và hà khắc, hắn khiến nàng sống trong cảnh giàu sang mà lòng chẳng khi nào được an yên.</p>
<p>Một buổi chiều, khi hai vợ chồng ngồi trên mũi thuyền nhìn ra bến nước, họ trông thấy Mê Núp đang tất bật đổ cá vào thúng, còn người vợ thì lén lút làm rơi cá xuống sông. Người vợ hiền của gã lái buôn thở dài, buột miệng nói rằng thật tội nghiệp cho chàng đánh cá chăm chỉ kia. Nhưng lời nói ấy lại khơi lên lòng tham của gã lái buôn. Hắn vốn đã để ý đến sắc đẹp của nàng Thúng Lủng từ lâu.</p>
<p>Chỉ trong một thoáng, hắn nổi giận, buông lời cay nghiệt với vợ mình, rồi gọi Mê Núp đến, ngang nhiên đề nghị đổi vợ. Nàng Thúng Lủng thấy cảnh giàu sang trước mắt, lòng tham nổi lên, liền bỏ chồng mà theo gã lái buôn không chút do dự. Người vợ hiền bị xua đuổi, đứng bơ vơ nơi bến nước, gió chiều thổi hiu hắt.</p>
<p>Mê Núp ngẩn ngơ như người trong mộng, chưa hiểu chuyện gì đã xảy ra. Nhưng thấy người phụ nữ hiền lành kia không nơi nương tựa, chàng đành đưa nàng về nhà. Người vợ mới ấy không chỉ dịu dàng mà còn siêng năng, khéo léo. Cá chồng mang về, nàng lựa từng con, cá ngon để bán, cá nhỏ chia cho hàng xóm. Dần dần, tình nghĩa lan xa, ai ai cũng quý mến.</p>
<p>Nhờ chăm chỉ làm ăn, chẳng bao lâu, cuộc sống của họ đổi khác. Nhà cửa khang trang hơn, bếp luôn đỏ lửa, chẳng còn cảnh thiếu thốn như xưa. Một ngày nọ, người vợ theo chồng vào rừng đốn củi. Nàng phát hiện những khúc gỗ thơm ngát, chính là trầm hương quý giá. Nhờ sự tháo vát của nàng, họ đem trầm đổi lấy tiền bạc, vải vóc, của cải ngày càng nhiều.</p>
<p>Không chỉ lo việc trong nhà, nàng còn xin cho chồng vào cung làm lính hầu. Những lúc rảnh rỗi, nàng dạy chồng luyện chạy, từ gần đến xa, từ chậm đến nhanh, cho đến khi chàng có thể băng rừng vượt núi không biết mệt.</p>
<p>Một hôm, nhà vua đi săn trong rừng sâu. Ngựa vua phi như bay, bỏ lại đoàn tùy tùng phía sau. Chỉ có Mê Núp nhờ đôi chân nhanh nhẹn mà theo kịp. Giữa trưa nắng, vua mệt mỏi dừng chân dưới một cây cổ thụ, sai Mê Núp lấy cơm dâng lên.</p>
<p>Sau khi ăn xong, vua nằm nghỉ, sai Mê Núp nhổ tóc sâu và hứa sẽ kể cho chàng nghe một câu chuyện hay. Nhưng gió rừng mát lành đưa vua vào giấc ngủ say, quên mất lời hứa.</p>
<p>Trên cành cây, các thần linh trú ngụ nghe thấy, liền nổi giận vì vua thất hứa. Họ bàn nhau tìm cách trừng phạt: trước hết làm đổ cây đè chết vua, nếu chưa thành thì làm sập cổng thành, cuối cùng sẽ thả rắn độc vào giường.</p>
<p>Mê Núp ngồi dưới gốc cây, nghe rõ từng lời, lòng run lên vì sợ. Chàng không dám chậm trễ, vội đánh thức vua, thúc ngựa rời đi. Vừa đi khỏi, cây cổ thụ đổ xuống ầm ầm, đất trời rung chuyển. Vua thoát chết trong gang tấc.</p>
<p>Khi về gần thành, Mê Núp lại giục ngựa chạy nhanh qua cổng. Vừa qua khỏi, cổng thành sụp xuống phía sau. Vua thoát nạn lần nữa, lòng càng tin tưởng Mê Núp.</p>
<p>Đêm ấy, khi vua và hoàng hậu đang ngủ, một con rắn độc bò vào cung. Mê Núp canh gác bên ngoài, lập tức vung dao chém đứt đầu rắn. Máu rắn văng lên mặt hoàng hậu. Sợ làm bà thức giấc, chàng nhẹ tay lau đi.</p>
<p>Nào ngờ, hoàng hậu tỉnh dậy, thấy Mê Núp đứng gần mình, liền hô hoán cho rằng chàng vô lễ. Vua nghe vậy nổi giận, chưa kịp xét hỏi đã ra lệnh xử chém.</p>
<p>Mê Núp bị dẫn đi qua các cổng thành. Ở mỗi nơi, người giữ cổng đều kể những câu chuyện về những kẻ vội vàng kết tội mà gây nên oan sai, khiến đao phủ chần chừ không dám thi hành. Cuối cùng, khi sự việc được tâu lên, vua mới cho gọi Mê Núp về hỏi rõ.</p>
<p>Nghe chàng kể lại mọi chuyện, vua cho người vào cung kiểm tra. Quả nhiên, xác rắn vẫn còn dưới giường. Lúc ấy, vua mới bừng tỉnh, biết mình suýt gây nên tội lớn.</p>
<p>Nhà vua hối hận vô cùng, liền phong Mê Núp làm cận thần thân tín, gọi chàng bằng cái tên trìu mến như người thân trong gia đình. Từ đó, vợ chồng chàng sống trong cảnh vinh hoa, nhưng vẫn giữ lòng hiền hậu, nghĩa tình như thuở trước.</p>
<p>Còn gã lái buôn và nàng Thúng Lủng, vì sống phung phí, chẳng bao lâu của cải tiêu tan, phải lang thang xin ăn. Một ngày nọ, họ đến đúng nhà Mê Núp. Nhận ra người xưa, họ xấu hổ đến mức không dám nhìn mặt, vội vàng quay lưng chạy trốn vào rừng sâu, biệt tích từ đó.</p>
<p>Và câu chuyện về Mê Núp – người chài lưới hiền lành, nhờ lòng tốt và sự trung nghĩa mà đổi đời – vẫn còn được người đời truyền lại như một lời nhắc nhở: ở hiền rồi sẽ gặp lành, còn tham lam, gian dối ắt phải trả giá.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-chang-danh-ca-me-nup/">Truyện cổ tích Chàng đánh cá Mê Núp</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Tiều A Lé &#8211; Truyện cổ dân tộc Bru</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-tieu-a-le-truyen-co-dan-toc-bru/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-tieu-a-le-truyen-co-dan-toc-bru/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Có hai vợ chồng một ông già nọ ngày đêm buồn phiền vì không con. Một buổi lên nương, ông bà bỗng thấy một đứa bé ốm yếu, khắp người&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-tieu-a-le-truyen-co-dan-toc-bru/">Truyện cổ tích Tiều A Lé &#8211; Truyện cổ dân tộc Bru</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Có hai vợ chồng một ông già nọ ngày đêm buồn phiền vì không con. Một buổi lên nương, ông bà bỗng thấy một đứa bé ốm yếu, khắp người chi chít ghẻ lở, nằm khóc oa oa bên đường. Bà già nói với chồng:</p>
<p>– Ai đem con ném ở đây chắc là ý Giàng muốn cho ta.</p>
<p>Ông lão gật đầu, bảo bà vợ ẵm đứa bé về nhà nuôi. Họ đặt tên cho nó là Tiều A Lé.</p>
<p>Hai vợ chồng ông già rất mực yêu thương đứa bé. Có bao nhiêu của cải dành dụm được bấy lâu nay, họ đều đem ra đổi lấy gạo, muối, thịt cá để nuôi Tiều A Lé. Những ngày nắng cũng như mưa, bà già đều ẵm cậu bé trên tay, còn ông già lặn lội khắp nẻo suối khe kiếm thêm con ốc, con cua khe về nuôi bé.</p>
<p>Tiều A Lé ngày một lớn lên, nhưng vẫn ốm yếu, oặt oẹo và ghẻ lở, mụn nhọt đầy người. Hai ông bà đã đem nồi đồng, bạc nén đi đổi lấy thuốc chạy chữa mà ghẻ lở ở người Tiều không bớt đi được chút nào. Chạy hết các thứ thuốc, ông bà lại đi mời hết thầy mo gần, thầy mo xa, thầy mo lạ, thầy mo quen đến cúng, mà bệnh tình A Lé vẫn không giảm bớt.</p>
<p>Mười lăm mùa rẫy đi qua, thân thể Tiều có dài ra, mồm Tiều có nói năng được nhưng vẫn phải nằm liệt giường. Lúc ăn, lúc uống, ông bà già phải bón từng miếng cơm, đưa từng ngụm nước.</p>
<p>Của cải trong nhà vơi dần, hai ông bà tuổi ngày một cao, còn sức ở chân, ở tay đã hết. Những ngày động trời, những đêm giá rét, ông già ôm ngực ho khù khụ, còn ở góc nhà thì bà lão rên hừ hừ.</p>
<p>Rồi một đêm rét mướt, ông già cất giọng khàn khàn yếu ớt, bàn với vợ:</p>
<p>– Bà nó à! Ta hết lòng thương con, nhưng liệu có sống được mà nuôi nó nữa không?</p>
<p>Bà già run rẩy trả lời:</p>
<p>– Vợ chồng mình chết, e nó cũng chết theo mất thôi! Nên làm sao bây giờ ông ơi!</p>
<p>Suy nghĩ hồi lâu, ông già bảo vợ:</p>
<p>– Bà nó à! Mình già mình chết! Nó còn trẻ phải để nó sống chứ!<br />
– Biết vậy, nhưng liệu có ai chịu nuôi nó?</p>
<p>Bàn đi tính lại mãi, cuối cùng hai ông bà quyết định sẽ đổi căn nhà của mình lấy một chiếc bè. Có bao nhiêu thức ăn, vật dụng trong nhà, họ chuyển cả lên bè và đặt Tiều A Lé lên đó, rồi thả cho trôi theo dòng nước để may ra có bến thương, bến quý nào nhận nuôi nó lớn lên thành người.</p>
<p>Việc bàn bạc đó được thực hiên. Đứa bé A Lé ra khỏi bến quen, ông bà quay về bản cũ, nằm ngủ trên nền nhà trống. Họ ngủ một giấc dài và không bao giờ dậy nữa.</p>
<p>o0o</p>
<p>Chiếc bè đưa Tiều A Lé xuôi mãi theo dòng nước, đến mấy tuần trăng thì dạt vào một bến lạ.</p>
<p>Bến ấy là của một bản đông người, nhà ở rải rác trên một triền núi dài, nhiều như cả một đàn voi đứng giữa đồi tranh.</p>
<p>Người trong bản đi lấy nước trên bến thấy chiếc bè lạ đều tò mò dòm ngó. Thấy một chàng trai bẩn thỉu nằm trên bè, người ta xỉ mũi, khạc nhổ, lấy sào đẩy bè ra giữa dòng cho nó trôi đi. Nhưng mỗi lần chiếc bè bị đẩy ra giữa dòng nước, chỉ xoay xoay rồi lại dạt vào bến cũ.</p>
<p>Mỗi lần có người xuống khe lấy nước, Tiều A Lé thường ngả tay xin ăn. Con trai, con gái, người già, người trẻ nghe tiếng nó xin xỏ, đều quay mặt đi, vội lánh xa.</p>
<p>Chuyện chiếc bè lạ chở một người ghẻ lở, bẩn thỉu dạt vào bến, lọt đến tai A Nha giàu có. A Nha cho tôi tớ xua đẩy chiếc bè đi, nhưng cũng như mọi vận, chiếc bè bị đẩy ra rồi lại xoay vào chỗ cũ.</p>
<p>Cô con gái út A Nha nghe tôi tớ về bàn sự lạ cùng tò mò lấy cớ xách bầu đi múc nước để xem sao. Vừa đến gần bờ cô gái đã nghe tiếng gọi từ trên bè:</p>
<p>– Cô gái ơi, cho tôi xin ngụm nước.</p>
<p>Thấy chàng trai đau ốm tội nghiệp, lại đang bị hất hủi, cô gái rủ lòng thương, múc ngay cả một bầu nước đầy, đưa lên bè cho anh ta.</p>
<p>Tiều A Lé uống nước xong, lại nói:</p>
<p>– Tôi đói quá. Cô gái cho tôi ăn với!</p>
<p>Nghe chàng trai nói vậy, cô gái ton tả trở lại nhà mang típ(1) cơm của mình đem xuống cho A Lé. Được cơm, anh ta lại kêu:</p>
<p>– Tay tôi nhức buốt quá, không đưa cơm vào miệng được, biết làm sao cô gái ơi!</p>
<p>Chần chừ một lúc, cô gái bước bạo lên bè bón cơm cho chàng trai ghẻ lở ăn.</p>
<p>Chuyện cô gái út A Nha cho chàng trai lạ ghẻ lở uống nước, ăn cơm chẳng mấy chốc từ mồm người này truyền sang tai người kia, lan ra khắp bản và đến tai A Nha. A Nha giận lắm, vừa thấy mặt con gái út dưới chân thang sàn, A Nha đã quát xua đuổi, tiếng quát vang như cọp gầm:</p>
<p>– Đứa con mất nết kia! Mày đã dây bẩn rồi! Tao không cho mày lên sàn, không nhận mày làm con tao nữa!</p>
<p>“Giúp đỡ người bệnh hoạn, đau ốm mà là mất nết sao? Cái lí đúng không như lời cha bảo đâu!” Cô gái út toan cãi lại, nhưng thấy nét mặt hầm hầm của cha, tay cha lại đang lăm lăm ngọn giáo, nên cô cúi đầu, quay ngoắt người đi thẳng về bến nước.</p>
<p>Dân bản nghe A Nha to tiếng đều kéo đến bây kín dưới chân dàn. Nghe A Nha mắng nhiếc cô gái út, có kẻ thương, có người giận, những chẳng ai dám nói một lời bênh vực. Cả những kẻ xấu bụng đã từng mách lẻo chuyện cô gái thương thằng ghẻ, giờ thấy cô lầm lũi đi xuống bến nước, cũng cúi gằm mặt, băn khoăn.</p>
<p>Cô gái leo thẳng lên bè của Tiều A Lé và đẩy bè ra giữa dòng rồi cô nói với anh ta:</p>
<p>– Anh cho tôi ở nhờ với. Cha tôi đuổi tôi ra khỏi bản rồi!</p>
<p>Lần này, chiếc bè ra giữa dòng chảy thì trôi xuôi chứ không lộn quẩn trở lại như trước nữa. Nghe cô gái bảo vậy, Tiều A Lé liền nói:</p>
<p>– Cô muốn ở thì ở chứ tôi chẳng giúp gì được cho cô đâu. Tôi ốm đau, ghẻ lở thế này…</p>
<p>Cô út chỉ chớp mắt, im lặng, mắt nhìn theo con nước đang đưa chiếc bè trôi miết về xuôi. Cô gái út lo lắng, không biết chiếc bè sẽ đưa mình đến bến bờ nào?</p>
<p>Chiều hôm đó, chiếc bè dạt vào một bờ vắng và mắc cạn luôn ở đó. Tiều A Lé hỏi cô út:</p>
<p>– Cô đi với tôi không sợ sao?</p>
<p>Cô út trả lời ngay:</p>
<p>– Sợ kẻ đau yếu, bệnh tật ư? Không! Tôi đi theo vì thương anh thôi.</p>
<p>Tiều A Lé lại hỏi:</p>
<p>– Tôi có gì cho cô ăn đâu?</p>
<p>Cô út bảo:</p>
<p>– Ơ! Rừng của Giàng lắm củ, lắm trái. Con khỉ trên cây, con cá dưới nước có ai nuôi chúng đâu.</p>
<p>Tiều A Lé vặn lại:</p>
<p>– Cô đi trên bè tôi, mong tôi chết để lấy bè à?</p>
<p>Cô út rơm rớm nước mắt bảo:</p>
<p>– Anh nghĩ thế à? Tôi thương anh đem hai bàn tay đến để nuôi anh đấy chứ!</p>
<p>Tiều A Lé quay mặt đi.</p>
<p>Cô gái thấy thế cũng không nói gì thêm nữa. Cô nhảy lên bờ, bứt lá chuối, bẻ cây đem về làm tạm một cái mái che bè. Làm xong thì trời sắp tối, áo váy của cô út bị rách tơi tả. Tiều A Lé nhìn cô gái hồi lâu, rồi bảo:</p>
<p>– Em gỡ dưới mái che, lấy áo váy ra mà mặc.</p>
<p>Cô út nhìn quanh ngơ ngác, ngỡ A Lé nói quẩn. Cô ngồi thụp xuống góc bè. Tiều A Lé lại nhắc:</p>
<p>– Đi thay áo, thay váy đi, áo váy đã có sẵn dưới mái che bè ấy.</p>
<p>Mái che do chính cô út lợp bằng lá chuối làm gì có áo, có váy ở đó? Nhưng nghe A Lé giục, cô út nể lòng, đứng lên sờ tay vào mái lá. Chẳng ngờ chuyện có thật. Ở ngay trong lớp lá chuối cô mới lợp lên có mấy bộ áo váy đẹp để sẵn. Cô gái mừng rỡ, mặc áo váy đẹp vào người.</p>
<p>Tiều A Lé lại bảo:</p>
<p>– Em đói rồi. Từ sáng đến giờ em đã ăn gì đâu.</p>
<p>Lòng cô út rộn lên, quên cả đói:</p>
<p>– Em còn no. Ngày mai em sẽ lên rừng đào củ, hái trái về, hai ta cùng ăn.</p>
<p>A Lé xoay người nói:</p>
<p>– Chẳng phải đợi đến sáng mai. Em đói rồi thì cứ lấy cơm canh trên góc mái xuống mà ăn.</p>
<p>Khi cô gái với tay lên góc lán lấy thức ăn thì ngay trên liếp bè phía gần sau lưng cô chợt bùng lên một bếp lửa.</p>
<p>Cô gái bưng cơm canh xuống, ngồi bón cho Tiều A Lé và cả mình cũng ăn bên bếp lửa bập bùng, ấm cúng. Sự lạ ấy ban đầu làm cô út ngỡ ngàng, nhưng lâu dần cũng quen đi. Ngày qua ngày, cô út được ăn no lại có áo váy đẹp, cô càng trở nên xinh đẹp hơn.</p>
<p>Mỗi ngày một lần, cô út vào rừng kiếm lá, đào rễ cây thuốc về chữa chạy bệnh tình cho Tiều A Lé. Thấy cô gái chăm sóc mình vậy. A Lé nói:</p>
<p>– Bệnh của tôi khó lành lắm. Em đi vậy tốn sức nhiều quá!</p>
<p>Nghe A Lé nói vậy, cô út chỉ cười.</p>
<p>o0o</p>
<p>Chuyện lạ về Tiều A Lé và ôc út đã lọt vào mắt những người tò mò, lại từ miệng người này, sang tai người nọ rồi đến tai A Nha.</p>
<p>Lúc giận, A Nha đuổi cô út đi nhưng lúc con đi xa rồi thì niềm thương, nỗi nhớ như con kiến bò, như con ong đốt bụng A Nha. Duy chỉ có lòng ghét con người ghẻ lở, bẩn thỉu đã rủ rê con gái ông thì vẫn còn nguyên vẹn. Nay nghe tin con gái sống đầy đủ, lòng A Nha có êm êm, bớt nỗi lo đôi chút.</p>
<p>Bỗng đâu có một lũ Nhắc(2) từ phía rừng đang đêm vào cướp bản. Chúng giết trẻ con, đánh bọn người lớn và vơ vét hết của cải nhà A Nha.Trong cơn hoạn nạn, A Nha và những sống sót trôi dạt tận đâu đâu.</p>
<p>Tin đó đến tai cô út và Tiều A Lé. Cô út khóc ròng còn A Lé chỉ nín thinh.</p>
<p>Một hôm, như thường lệ, cô út lại vào rừng lấy thuốc. Mãi đến lúc mặt trời chạy quá nửa vòng đầu, gác ngay vành tai, cô út lại lán, không còn thấy Tiều A Lé đâu.</p>
<p>Lục quanh lán, thấy típ cơm đã xắn ăn mất một nửa, bát canh cũng vơi đúng một nửa, cô út rất lo lắng. Đã có bao giờ Tiều A Lé tự xúc cơm ăn đâu? Hay đã có một người nào đến đây mang A Lé đi mất? Cô út sờ tay lên mái lán, lại thấy mình có thêm nhiều bộ áo váy mới. Cô sờ tay vào góc lán, lại thấy trên tay nặng trĩu. Từ đó, cô kéo ra đúng một gùi gạo với nhiều miếng thịt khô, một ống muối đầy.</p>
<p>“Thôi phải rồi, Tiều A Lé đi đâu đây, nên đã lo đủ cho mình cái ăn cái mặc trong những ngày chờ, những đêm nhớ”. Nghĩ vậy rồi, cô út lấy típ cơm, bát canh ra ăn.</p>
<p>o0o</p>
<p>Lại kể về Tiều A Lé.</p>
<p>Khi cô út vào rừng thì A Lé bỗng ngồi dậy và hiện nguyên hình là một chàng trai đẹp, khỏe. Vấn chiếc khố đỏ gọn gàng, giắt đầy một ống tên dài, Tiều A Lé ăn hết một nửa phần cơm canh, rồi cầm giáo, mang ná nhảy lên bờ, đi về phía bản A Nha.</p>
<p>Từ xa, chàng đã nhìn thấy bọn Nhắc đông vô kể. A Lé giương ná, lắp tên, bắn vèo một mũi giết một lúc hai đứa. Lũ Nhắc thấy vậy nháo nhác cả lên.</p>
<p>Lại một mũi tên nữa bay vèo vào bản, xuyên chết thêm hai đứa. Thằng Nhắc cầm đầu đã nhận ra phía mũi tên bay tới bắn lén bọn chúng. Hắn gầm lên như tiếng gầm của con hổ đực, gọi tất cả bè lũ phóng lao về phía Tiều A Lé.</p>
<p>Hàng trăm mũi lạo nhọn thi nhau bay về một góc rừng. A Lé vung giáo lên đỡ, gạt các mũi lao. Các cây lao bị gạt đều gãy vụn ra, bay trở lại đường bản, biến thành một trận mưa chông, mưa tên, trút ào ào vào đầu lũ Nhắc. Thềm nhiều thằng Nhắc nữa chết trong trận mưa chông, mưa tên dữ dội đó.</p>
<p>Lũ Nhắc nhận ra kẻ thù của chúng có sức mạnh kì lạ. Chúng bèn chạy vào hẻm núi để dựa vào gốc cây, bờ đá chống lại. Tiều A Lé múa giáo đuổi theo, giết thêm không biết bao nhiêu thằng Nhắc khác. Lũ Nhắc sống sót đã lần được một lèn đá dốc đứng, thấy Tiều A Lé đã chạy đuổi đến sát dưới chân, chúng hè nhau xô những hòn đà to như những con trâu đực, con lợn rừng từ trên cao nhào xuống.</p>
<p>Tiều A Lé buông giáo, giơ tay đỡ những hòn đá to tướng ấy, nhẹ nhàng ném bật trở lại đỉnh lèn, tạo nên những tiếng sấm , tiếng sét ầm ầm làm rung chuyển, đổ sụp cả đỉnh lèn, giết chết hết lũ Nhắc.</p>
<p>Leo lên đỉnh lèn đã bị đánh đập tan hoang, mỗi tay Tiều A Lé xách thêm năm xác thằng Nhắc chết, đem về rải ra khắp bản.</p>
<p>Cô út thấy một chàng trai to lớn, ngực rộng, lưng dài, mắt sáng hiện ra trên bến nước, thì hoảng hốt thu mình lại trong góc lán. Người con trai ấy gọi lớn:</p>
<p>– Em ơi! Tiều A Lé đã về đây!</p>
<p>Cô út bưng mặt khóc nức nở, chối từ:</p>
<p>– Anh đi đi! Anh không phải là Tiều A Lé của tôi. Tiều A Lé của tôi khác cơ.</p>
<p>Chàng trai cười:</p>
<p>– Thì chính anh đây chứ còn Tiều A Lé nào nữa?</p>
<p>Cô út quay lưng lại người trai lạ và khóc to hơn:</p>
<p>– Ôi! Tôi đương mỏi mắt chờ Tiều A Lé tôi về! Lá thuốc tôi đã kiếm về đây. Anh là ai? Anh đi đi, đừng đến đây phá tổ, đạp hang của chúng tôi!</p>
<p>Tiều A Lé bước lên bè nghiêng hẳn về một bên. Cô út hoảng hốt kêu to:</p>
<p>– Ối! Ối!</p>
<p>Tiều A Lé chợt biến thành chàng trai ghẻ lở ngồi trước mặt cô út. Cô út mừng rỡ, reo lên!</p>
<p>– Ôi! Tiều A Lé!</p>
<p>Cô nắm lấy bàn tay nhớp nháp của A Lé. Bỗng dưng con người ghẻ lở ấy biến mất. Như trong mơ, cô út đang nắm bàn tay đen rám, chắc nịch của người con trai khỏe mạnh. Chàng nói:</p>
<p>– Em đừng sợ. Anh không còn ghẻ lở nữa. Giàng đã cho anh mang cái lốt bẩn thỉu ấy về do lòng tốt của con người trên miền đất này. Em là người rất tốt, tốt nhất trên thế gian. Anh cùng em làm vợ, làm chồng.</p>
<p>Cô út mừng vui vô hạn, nước mắt cứ trào ra. Hai bàn tay nhỏ nhắn, mềm mại của cô cứ nắm chặt bàn tay to bè, nâu rám cuồn cuộn gân của chàng trai.</p>
<p>Tiều A Lé kể chuyện mình đã đi giết xong lũ Nhắc cứu bản A Nha cho vợ nghe, cô út càng hởi lòng, hởi dạ. Nghe chồng kể, tưởng mình đang trong cơn mơ.</p>
<p>Hồi lâu, Tiều A Lé nhìn vợ và bảo:</p>
<p>– Em à! Anh giết xong Nhắc nhưng chưa tìm được A Nha. Con nai vàng làm sao gọi được bầy hươu lạc trở về.</p>
<p>Cô út còn trong cơn xúc động nói với Tiều A Lé:</p>
<p>– Tiều A Lé à! Lá xanh mắc trên cành, lá vàng rơi cũng chỉ rơi về cội. Anh cho em đi tìm cha em và dân bản về.</p>
<p>A Lé gật đầu bảo:</p>
<p>– Anh đã nghĩ thế nên anh đem xác Nhắc rải khắp đường bản làm dấu cho em về lại với cha.</p>
<p>Sáng hôm sau, Tiều A Lé cùng cô út quay về phía bản, len lách khắp rừng rậm, núi cao, hú gọi A Nha và dân bản trở về.</p>
<p>Nghe tiếng hú quen, dân bản lục tục kéo về.</p>
<p>Gặp lại cô út, nghe cô kể chuyện Tiều A Lé đã giết hết Nhắc, dân bản còn nửa tin, nửa ngờ. Nhưng khi về bản thấy xác Nhắc nằm chết ngổn ngang, họ mới tin đó là chuyện thật và cử người đi tìm A Nha.</p>
<p>Trong niềm vui được thoát nạn, A Nha càng thêm xót xa về việc làm của mình đối với con gái út trước đây. A Nha cúi mặt, lau nước mắt nói:</p>
<p>– Của cải, trâu bò, cái nhà sàn đẹp che mất con mắt nhìn, làm bẩn tấm lòng cha đối với con.</p>
<p>Dân bản thì vây quanh Tiều A Lé, người sờ vai, kẻ nắm từng cuộn thịt trên bắp tay, trên tấm ngực rộng của chàng. Mỗi người một tiếng khen, có cả tiếng cười, cả những giọt nước mắt mừng vui.</p>
<p>– A Nha à! Con ong làm nên mật mới biết tìm hoa. Hoa La Giong(3) đẹp đấy, nhưng con ong có đến đâu? Hoa Ma koong(4) rơi trên mặt đất ta chỉ ngửi ra mùi hắc mà con ong bâu vào lấy nhụy, lấy phấn, hút mật là tại làm sao? Con út nhà A Nha khác lũ ta ở chỗ đó. Nay A Nha tính sao?</p>
<p>A Nha ngẩng lên, chậm rãi nói:</p>
<p>– Người già nói trúng bụng nghĩ của ta rồi.</p>
<p>Dân bản nghe thế đều vui. Mỗi người một tiếng nói vun vào. A Nha nói tiếp:</p>
<p>– Con gái ta như con chim không biết chọn cành cây gửi tổ. Ta thương nó, dân bản thương nó. Ta biết ơn nó, dân bản biết ơn nó. Còn nó lại bảo nhờ Tiều A Lé. Bụng ta với dân bản cùng một bụng như nó. Nó nhận Tiều A Lé làm chồng, ta nhận Tiều A Lé làm rể, dân bản có nhận Tiều A Lé về ở chung với dân bản không? Người già, dân bản có muốn cho ta làm lễ cúng Giàng không?</p>
<p>Thấy dân bản đều vui vẻ nhận điều tốt lành, ngay ngày hôm sau, A Nha cùng dân bản giết trâu ăn mừng đã trừ được Nhắc và làm luôn lễ cưới cho cô út với Tiều A Lé.</p>
<p>Người già và dân bản đều muốn A Lé làm Xuất (5) làm người mạnh giữ tên ngày vui, giấc ngủ cho dân bản. A Nha trao cả gia tài cho vợ chồng cô út coi giữ cho dân bản vui lòng.</p>
<p>(Truyện cổ dân tộc Bru)</p>
<p>Chú giải:<br />
(1): Típ: cái giỏ đựng một khẩu phần cơm trong mỗi gia đình Vân Kiều.<br />
(2): Nhắc: Lũ quỷ, lũ cướp khác dòng máu.<br />
(3) Hoa La Giong: loại hoa vàng, không thơm, không có nhụy phấn.<br />
(4) Hoa Ma Koong: một loại hoa rừng màu vàng, có đài hoa cứng.<br />
(5) Xuất: chủ làng.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-tieu-a-le-truyen-co-dan-toc-bru/">Truyện cổ tích Tiều A Lé &#8211; Truyện cổ dân tộc Bru</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Cái ná chín rãnh</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-na-chin-ranh/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:45:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-na-chin-ranh/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Vợ chồng nhà kia hiếm muộn đã lâu. Ngoài năm mươi tuổi mà vẫn chưa sinh được mụn con nào. Một hôm, người vợ lên rẫy hái bông bí về&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-na-chin-ranh/">Truyện cổ tích Cái ná chín rãnh</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Vợ chồng nhà kia hiếm muộn đã lâu. Ngoài năm mươi tuổi mà vẫn chưa sinh được mụn con nào.</p>
<p>Một hôm, người vợ lên rẫy hái bông bí về nấu canh. Trời nắng chói chang, ánh sáng lóa cả mắt. Bà ngẩng lên nhìn mặt trời. Bỗng nhiên mặt trời như nháy một cái, tỏa ra muôn vàn ánh hào quang rực rỡ. Bà giật mình, vô ý giẫm phải một quả bí dưới chân. Quả bí gãy cuống, rời khỏi dây, lăn hút vào rừng sâu.</p>
<p>Từ hôm ấy, bụng bà mỗi ngày một to. Vợ chồng mừng rỡ, mong đợi đứa con trong niềm hy vọng muộn màng.</p>
<p>Đến một đêm, sấm sét rền vang khắp núi, gió thổi bạt cả cây rừng. Người vợ chuyển dạ, nhưng lạ thay lại sinh ra một quả bí đỏ. Hai ông bà luống tuổi nhìn quả bí mà buồn rầu cho số phận mình.</p>
<p>Thế nhưng quả bí ấy lớn nhanh lạ thường. Mới bảy hôm đã chiếm chật cả một góc nhà. Cuối cùng, hai vợ chồng đánh liều đem quả bí ra bổ thử. Vừa bổ ra, họ thấy bên trong có một đứa bé nằm cuộn tròn.</p>
<p>Đứa bé có da vàng ệch như màu bí chín, mặt mũi sần sùi, nhưng nói rất sõi và đặc biệt háu ăn. Vừa vươn vai bò ra khỏi vỏ bí, em đã ăn hết sạch cơm canh trong bữa ăn của cha mẹ. Chỉ một lát sau, em cao lớn vượt trội, đầu đụng nóc nhà, bước ra không lọt cửa. Bố mẹ phải nâng mái nhà cao lên, mở rộng lối đi, khoét rộng cửa thì em mới ở được. Từ đó, họ gọi con là Bí.</p>
<p>Nhưng Bí lớn nhanh quá, ăn khỏe đến mức cha mẹ già không nuôi nổi. Một hôm, hai vợ chồng bảo con:<br />
“Của cải cha mẹ dành dụm ba mươi năm nay, con đã ăn hết rồi. Nay mẹ đã già, cha đã yếu. Con đã lớn, hãy tự đi tìm lấy mà ăn.”</p>
<p>Bí chào cha mẹ, hẹn có ngày trở về rồi đi ngược lên dãy núi xanh thẳm.</p>
<p>Dãy núi ấy xưa nay chưa từng có người đặt chân tới. Sườn dốc dựng đứng, đá lô nhô chênh vênh. Bí gạt đá mở lối. Đá lăn va vào nhau rung chuyển như sấm. Trên đỉnh núi có một phiến đá vuông như chiếc gối, rộng bằng chiếc chiếu. Bí lật úp phiến đá, thấy bên dưới có một cái rìu và hai cái đục.</p>
<p>Chàng hạ một cây gỗ to làm một cái ná khổng lồ, cánh dài chín sải tay, có chín rãnh bắn tên. Chàng lại làm chín mũi tên, mỗi mũi to bằng cái chày giã gạo. Bắn thử một phát, chín mũi tên bay vù vù như bão, hết tầm lại quay trở về.</p>
<p>Gặp một đàn nai chín con đi qua, Bí bắn một phát, cả chín con đều chết. Chàng moi lấy chín quả tim, chín lá gan, chín buồng phổi đem nướng ăn. Lại gặp chín con voi đi qua, chàng bắn một phát, cả đàn voi gục xuống. Bí bẻ chín cái ngà voi đem về đền ơn cha mẹ rồi lại vác ná vào rừng.</p>
<p>Ở phía mặt trời lặn có chín ngọn núi nhọn như búp măng. Giữa chín ngọn núi ấy có một con chim khổng lồ, cánh rộng chín sải, chân to bằng vòng tay một người ôm. Vài hôm một lần, con chim này bay xuống các làng ven rừng kiếm ăn. Mỗi lần đến, cánh nó quạt bay cả ranh mái nhà, vách đổ từng mảng. Người trong làng chạy tán loạn vào rừng, ai chậm chân đều không thoát chết.</p>
<p>Một hôm đi qua đây, Bí thấy một cái máng cám heo úp giữa đường. Chàng dùng chân hất ngửa lên. Trong máng có một cô gái trẻ đẹp đang nằm co quắp. Chàng hỏi, cô gái bảo:<br />
“Con chim núi vừa bay về làng. Tôi chậm chân, nhờ trốn trong cái máng này mới thoát chết. Ai có tài giết được chim dữ, làng sẽ tạ ơn.”</p>
<p>Bí nhờ cô gái đưa về làng. Hai người vừa đến nơi đã nghe gió thổi ù ù. Con chim dữ lại sà xuống. Cánh nó quạt bụi mù mịt, cây rạp xuống, lá rụng tả tơi. Bí đặt cô gái lên khúc cây, còn mình lên ná ngồi chờ.</p>
<p>Con chim đảo mấy vòng rồi bổ nhào xuống. Bí bắn một phát, chín mũi tên rít lên át cả tiếng chim. Con chim dùng mỏ quắp được sáu mũi tên, nhưng ba mũi còn lại cắm sâu vào thân. Nó loạng choạng rơi xuống. Bí xông tới túm lấy chim. Hai bên vật lộn dữ dội, cây cỏ nát nhầu. Đến khi mặt trời sắp lặn, con chim mới đuối sức. Bí mệt quá, nằm thiếp bên xác chim.</p>
<p>Dân làng trở về. Bất ngờ con chim hồi sức, vùng dậy, bò đến định dùng mười vuốt sắc cào xé Bí. Bí giật mình bật dậy, đầu va trúng ngực chim. Sức chàng khỏe quá, chim bị hất ngửa. Bí liền nắm cổ nó vặn chéo lại. Con chim giãy giụa một hồi rồi chết hẳn.</p>
<p>Dân làng vui mừng khôn xiết. Họ mổ trâu thết đãi. Bí ở lại làng, cưới cô gái làm vợ. Ở đây ruộng nhiều, người ít, lại được dân làng giúp đỡ nên chàng không thiếu thứ gì. Chỉ có điều vợ chàng nấu cơm suốt ngày vẫn không đủ cho chàng ăn một bữa.</p>
<p>Bấy giờ trong nước có giặc. Giặc đi thuyền từ biển vào, theo các con sông kéo đến kinh thành. Thế giặc rất mạnh, quân tướng trong triều không ai dám chống đỡ. Vua truyền rao khắp nơi: ai đánh thắng giặc sẽ được gả công chúa.</p>
<p>Bí muốn đánh giặc cứu nước, lại cũng muốn có thêm người phụ giúp nấu cơm. Chàng từ giã xóm làng, vác ná ra trận. Lũ giặc đã kéo sâu vào sông, thuyền bè san sát như bèo nổi. Bí ngắm toán đi đầu, bắn một phát. Chín mũi tên làm cả khúc sông dậy sóng. Thuyền giặc vỡ tan, chìm nghỉm, trôi va vào nhau.</p>
<p>Những toán phía sau bị nghẽn lại, chen chúc như cá trong chậu. Bí bắn hết chín mũi tên, lại nhổ cột, rút kèo, xà ngang xà dọc đặt lên ná bắn tiếp. Tên bay ào ào như gió, mặt nước cuộn sóng ầm ầm. Thuyền giặc rách toạc như lá rau bị xé. Giặc chết chưa nhiều nhưng vô cùng kinh hãi trước những mũi tên kỳ lạ. Những thuyền còn lại quay đầu tháo chạy ra biển.</p>
<p>Bí trở về làng, cùng vợ phát nương làm rẫy, săn bắn và giúp vợ nấu cơm. Ít lâu sau, chàng về quê đón cha mẹ già. Hai ông bà nay đã yếu. Bí chặt mây, chặt tre đan hai cái nôi thật lớn, làm một chiếc quang chắc chắn, lấy thân cau làm đòn gánh, gánh cha mẹ về phụng dưỡng.</p>
<p>Dân làng cảm phục, lại gả thêm cho chàng một cô gái nữa. Từ đó, giặc nghe danh chàng không dám bén mảng đến bờ cõi. Chàng cũng chẳng còn phải bận tâm chuyện nấu cơm, chỉ chuyên tâm khai khẩn đất đai, làm ra lúa gạo, sống yên vui cùng gia đình.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-cai-na-chin-ranh/">Truyện cổ tích Cái ná chín rãnh</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Ai đáng khen nhiều hơn</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-ai-dang-khen-nhieu-hon/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:43:21 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-ai-dang-khen-nhieu-hon/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một nhà kia, có hai anh em Thỏ ở với mẹ. Bố đi làm xa nên cậu nào cũng muốn tỏ ra là đứa bé ngoan, biết thương mẹ nhiều&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-ai-dang-khen-nhieu-hon/">Truyện cổ tích Ai đáng khen nhiều hơn</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một nhà kia, có hai anh em Thỏ ở với mẹ. Bố đi làm xa nên cậu nào cũng muốn tỏ ra là đứa bé ngoan, biết thương mẹ nhiều nhất. Thỏ anh biết mình lớn hơn nên lúc nào cũng nhường nhịn em. Song Thỏ em thì cứ muốn được mẹ khen nhiều hơn anh.</p>
<p>Một hôm, Thỏ mẹ bảo hai anh em:</p>
<p>– Hôm nay, các con được nghỉ học. Thỏ anh lên rừng kiếm cho mẹ mười chiếc nấm hương. Thỏ anh vào đồng cỏ hái cho mẹ mười bông hoa thật đẹp. Đường hơi xa, các con đi phải cẩn thận, đừng có la cà ở đâu nhé!</p>
<p>Hai anh em vâng lời, hăng hái đi ngay.</p>
<p>Thỏ em hăm hở chạy một mạch ra đồng cỏ.Tới nơi,chưa vội hái ngay những bông hoa vừa trông thấy,cậu ta đi vòng một lượt,chọn khóm đẹp nhất,bông nào rực rỡ nhất mới hái.Ra khỏi đồng cỏ,cậu ta chạy một mạch về nhà khoe với mẹ:</p>
<p>– Mẹ ơi,con mang hoa đẹp về đây này ! Mẹ khen con đi !</p>
<p>Mẹ đón lấy bó hoa xuýt xoa:</p>
<p>– Hoa đẹp quá ! Hoa đẹp quá !</p>
<p>Thỏ em hớn hở:</p>
<p>– Mẹ khen con đi ! Con không la cà tí nào ở dọc đường đâu mẹ ạ !</p>
<p>Thỏ mẹ nhìn con âu yếm:</p>
<p>– Con mẹ ngoan quá! Thế trên đường đi con có gặp ai, có thấy gì không?</p>
<p>Thỏ em nhanh nhảu:</p>
<p>– Có. Con thấy cái Sóc – con bé con nhà bác Sóc Vàng – đứng khóc ở bên gốc ổi. Nó hư,mẹ nhỉ?</p>
<p>– Con có hỏi vì sao Sóc khóc không ?</p>
<p>– Không, mẹ ạ! Con sợ ở nhà mẹ mong.</p>
<p>Thỏ mẹ nghe xong không hỏi thêm gì nữa.</p>
<p>Một lúc, khá lâu sau mới thấy Thỏ anh về, chiếc giỏ đeo bên sườn đầy những nấm hương và mộc nhĩ. Thỏ anh vừa chào mẹ vừa bốc từ trong túi áo ra từng nắm hạt dẻ đưa cho em:</p>
<p>– Em thích hạt dẻ, anh mang về cho em đây!</p>
<p>Thỏ mẹ hỏi:</p>
<p>– Sao con hái nhiều nấm thế?</p>
<p>Thỏ anh tươi cười:</p>
<p>– Cũng một công đi,con hái nhiều để dành lần sau, mẹ ạ!</p>
<p>Thỏ mẹ lại hỏi:</p>
<p>– Sao con đi lâu vậy?</p>
<p>Thỏ anh thưa:</p>
<p>– Thưa mẹ, trên đường về, con còn giúp cô Gà Hoa Mơ.</p>
<p>– Cô Gà Hoa Mơ làm sao?</p>
<p>– Dạ, Cô Gà Hoa Mơ dẫn đàn con đi ăn bị lạc mất một đứa. Con phải dừng lại giúp cô tìm cậu Gà Nhép. Vì vậy, con về chậm, mẹ ạ!</p>
<p>Nghe Thỏ anh nói xong, Thỏ mẹ mỉm cười gật đầu, gọi cả hai anh em đến gần, nói:</p>
<p>– Các con của mẹ! Các con rất đáng khen vì đã biết vâng lời mẹ. Thỏ em luôn luôn nghĩ tới mẹ là đúng. Song Thỏ anh còn biết nghĩ tới người khác, biết hái thêm nấm cho mẹ, mang quà về cho em, giúp cô cô Hoa Mơ lúc khó khăn.</p>
<p>Các con nên nhớ rằng: Làm việc tốt không phải chỉ để được khen mà trước hết vì được giúp ích cho người khác.</p>
<p>Thỏ em hiểu ra, bẽn lẽn nói:</p>
<p>– Thưa mẹ, vâng ạ!</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-ai-dang-khen-nhieu-hon/">Truyện cổ tích Ai đáng khen nhiều hơn</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Lựa lời mà nói</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-lua-loi-ma-noi/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:43:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-lua-loi-ma-noi/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một ngày kia, một ông lão loan truyền tin đồn rằng người hàng xóm của ông là một tên trộm. Kết quả là  chàng trai trẻ hàng xóm bị cảnh&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-lua-loi-ma-noi/">Truyện cổ tích Lựa lời mà nói</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một ngày kia, một ông lão loan truyền tin đồn rằng người hàng xóm của ông là một tên trộm. Kết quả là  chàng trai trẻ hàng xóm bị cảnh sát bắt. Vài hôm sau, chàng trai trẻ được thả ra vì cảnh sát không kiếm được bằng chứng. Khi được thả về nhà, anh rất tức giận vì bị ông lão hàng xóm vu oan. Anh ta liền nộp đơn kiện ông lão.</p>
<p>Trong phiên tòa, ông già nói với quan tòa, “Tất cả chỉ là những lời bình luận, không làm hại ai”. Quan tòa nói với ông già trước khi đưa ra phán quyết, “Hãy viết ra tất cả những điều ông đã nói về bạn trẻ kia trên trên một mẩu giấy. Cắt mẩu giấy vụn ra và trên đường đi về nhà, hãy quăng những mảnh giấy vụn ra ngoài đường. Ngày mai, trở lại đây để nghe phán quyết”.</p>
<p> </p>
<p>Ngày hôm sau, vị quan tòa nói với ông lão, “Trước khi nhận bản án, ông hãy đi ra ngoài và thu lượm lại tất cả các mảnh giấy vụn mà ông đã ném đi hôm qua”. Ông lão nói, “Tôi không thể làm được! Gió đã thổi những mảnh giấy đó đi khắp nơi. Biết ở đâu mà tìm?”</p>
<p>Quan tòa trả lời: “Cũng giống như vậy, những lời bình phẩm đơn giản có thể đánh mất danh dự của một người đến mức khó có thể lấy lại”. Ông lão liền nhận ra lỗi lầm của mình và cầu xin tòa tha thứ”.</p>
<p>Bài học: Không nên vu oan hay giá họa bất cứ ai mà không biết sự thật. Lời nói của bạn có thể làm tổn thương người khác.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-lua-loi-ma-noi/">Truyện cổ tích Lựa lời mà nói</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Truyện cổ tích Pho tượng của nhà điêu khắc</title>
		<link>https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-pho-tuong-cua-nha-dieu-khac/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Tue, 19 May 2026 00:43:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Truyện cổ tích]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-pho-tuong-cua-nha-dieu-khac/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa, tại thành phố nhỏ Đuyt-xen-đoóc ở nước Đức có một nhà điêu khắc [1] nổi tiếng, tên gọi Gơ-ru-pen-lô. Tác phẩm của ông đẹp đến nỗi đức vua&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-pho-tuong-cua-nha-dieu-khac/">Truyện cổ tích Pho tượng của nhà điêu khắc</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Ngày xửa ngày xưa, tại thành phố nhỏ Đuyt-xen-đoóc ở nước Đức có một nhà điêu khắc [1] nổi tiếng, tên gọi Gơ-ru-pen-lô. Tác phẩm của ông đẹp đến nỗi đức vua trị vì thời đó đã đặt nhà điêu khắc một bức chân dung [2] theo kiểu tượng cưỡi ngựa bằng đồng đen. Say sưa với đề tài nghệ thuật này, nhà điêu khắc đã làm việc suốt nhiều ngày và nhiều đêm tới rất khuya.</p>
<p>Khi tượng mẫu [3] đã xong, nhà nghệ sĩ mời đức vua và tất cả triều đình của ngài đến xem, trước khi làm khuôn đổ đồng đen. Đúng ngày đã hẹn, nhà vua đến cùng với nhiều vị đại thần [4] đi theo. Nhà điêu khắc cất tấm vải che phủ bức tượng. Tác phẩm đẹp đến mức đức vua đứng lặng người mà ngắm. Rồi ngày quay lại phía nhà điêu khắc:</p>
<p>– Quả thật, ngài Gơ-ru-pen-lô, thật là giống. Đặc biệt giống một cách hoàn hảo. Danh tiếng của ngài [5] quả là không sai. Ngài đúng là một nghệ sĩ lớn.</p>
<p>Và đức vua thân mật bắt tay nhà nghệ sĩ.</p>
<p>Khi cả triều thần thấy nhà vua bắt tay người nghệ sỹ điêu khắc như là đối với một người bạn thân lâu năm, lòng đố kị ở họ bùng lên không giới hạn, và họ cố tìm cách hạ thấp giá trị của tác phẩm. Họ không dám động chạm gì đến chính chân dung đức vua, nhưng một vị làm ra vẻ thân tình nói với nhà điêu khắc:</p>
<p>– Quả thật, ngài Gơ-ru-pen-lô ạ, chân dung đức Hoàng thượng mười phần hoàn hảo [6]. Nhưng xin phép được góp chút ý nhỏ về con ngựa: cái đầu có phần quá to, như vậy là mất cân đối.</p>
<p>– Không! – một vị khác lên tiếng – Chính là cái cổ quá dài.</p>
<p>Một vị thứ ba tiếp lời:</p>
<p>– Nếu ông có thể sửa chữa cái cẳng trước bên phải, ngàu Gơ-ru-pen-lô ạ, tôi nghĩ rằng tác phẩm sẽ được nâng cao giá trị.</p>
<p>Vụ thứ tư thêm vào:</p>
<p>– Và cái đuôi thì quá cứng đờ!</p>
<p>Nhà điêu khắc lắng nghe, điềm đạm:</p>
<p>– Nếu đức Hoàng thượng cho phép – nhà điêu khắc nói với đức vua – tôi xin ghi nhận những nhận xét của các vị này. Tôi có được phép giữ cái tượng mẫu này thêm dăm ngày nữa không?</p>
<p>Nhà vua đồng ý, và nhiều điêu khắc cho dựng một bức bình phong [7] bằng ván, che kín xung quanh bức tượng.</p>
<p>Ông ở luôn trong đó, và suốt nhiều ngày, người ta nghe thấy tiếng ông làm việc. Các vị triều thần đi về qua đó luôn và tỏ vẻ phởn chí [8]. Vị nào cũng nghĩ thầm: “Quả là mình sáng suốt, cuối cùng thì anh thợ điêu khắc ấy cũng phải thấy rõ như thế. Anh ta đâu phải đã tài khéo đến cỡ đó”.</p>
<p>Một lần nữa, đức vua và triều đình lại có mặt trước pho tượng của nhà điêu khắc. Một lần nữa, đức Hoàng thượng chiêm ngưỡng [9] bức tượng và tuyên bố là tuyệt tác [10].</p>
<p>Đến lượt các vị triều thần lên tiếng:</p>
<p>– Đẹp lắm rồi! – vị thứ nhất nói – cái đầu đã rất cân đối.</p>
<p>– Và cái cổ đã duyên dáng hơn vì đã bớt dài. – vị thứ hai nói.</p>
<p>– Tôi nhận thấy cẳng trước bên phải đã hoàn toàn đúng. – vị thứ ba gật gù.</p>
<p>– Và cái đuôi đã mềm mại hơn. –  vị cuối cùng xem vào.</p>
<p>– Các vị triều thần của ta có vẻ hài lòng đó – đức vua nói với nhà điêu khắc Gơ-ru-pen-lô – các vị đều nhận thấy những điểm mà ông đã sửa chữa cho bức tượng làm cho tác phẩm tăng giá trị lên rất nhiều.</p>
<p>– Tôi rất vui lòng – Gơ-ru-pen-lô mỉm cười nói – nhưng mà sự thật là tôi chẳng sửa chữa chút nào cả!</p>
<p>– Thế nào? – đức vua hỏi to – Vậy thế mấy ngày trời vừa qua, ngài đã cặm cụi làm gì thế?</p>
<p>– Tôi làm cái việc đập tan những tham vọng [11] của các vị triều thần của đức Hoàng thượng về mặt nghệ thuật. Chính lòng đố kị của họ là động cơ duy nhất thúc đẩy họ bới lông tìm vết cho ra những thiếu sót ở bức tượng tôi làm. Và tôi nghĩ rằng, lúc này thì họ phải công nhận điều đó.</p>
<p>Đức vua cười hể hả, nhưng các vị triều thần thì len lén rút lui ra khỏi xưởng điêu khắc, kẻ trước người sau lặng lẽ không một lời.</p>
<p> </p>
<p>Ý nghĩa</p>
<p>Người có tài thường bị những kẻ bất tài ghen ghét, tìm cách dèm pha, hạ thấp.</p>
<p>Câu chuyện trên cho ta thấy loại người luôn đố kị với người khác như các vị triều thần trong truyện, đã bị nhà điêu khắc Gơ-ru-pen-lô vạch trần một cách thông minh, hóm hỉnh.</p>
<p>Chú giải </p>
<p>[1] Nhà điêu khắc: nghệ sĩ tạc tượng, khắc gỗ hoặc đá.<br />
[2] Chân dung: hình của một người chụp, vẽ hoặc nặn thành tượng.<br />
[3] Tượng mẫu: chỉ bức tượng nặn làm mẫu để dựa vào đó làm khuôn đúc bức tượng đồng.<br />
[4] Đại thần: quan to hàng đầu trong triều đình phong kiến.<br />
[5] Ngài: từ tôn xưng người trên hay người đáng kính trọng.<br />
[6] Hoàn hảo: hoàn toàn tốt đẹp.<br />
[7] Bình phong: vật bằng ván gỗ hoặc chiếc khung căng vải đặt ở phía cửa ra vào để che cho căn phòng [8] được kín đáo.<br />
[8] Phởn chí: khoái chí, hả hê.<br />
[9] Chiêm ngưỡng: ngắm nghía một cách say sưa hoặc tôn kính.<br />
[10] Tuyệt tác: tác phẩm hoàn hảo đến cực điểm.<br />
[11] Tham vọng: điều mong đạt được hoặc giành được vượt quá khả năng của mình.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/truyen-co-tich-pho-tuong-cua-nha-dieu-khac/">Truyện cổ tích Pho tượng của nhà điêu khắc</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
