Truyện cổ tích Đôi cánh tình bạn

Truyện cổ tích Đôi cánh tình bạn

Ngày xưa, bên một dòng sông rộng lớn có một căn chòi nhỏ lợp lá khô với cánh cửa sơn màu xanh bạc phếch.

Đó là nhà của Mèo Vàng.

Phía trước căn chòi là khoảng sân đất rộng kéo dài tới tận bờ sông. Dòng nước nơi đây lúc nào cũng cuồn cuộn chảy, dữ dội như muốn nuốt trọn mọi thứ băng qua nó.

Ở phía xa bên kia sông là những dãy núi xanh thẫm nối tiếp nhau, mờ ảo trong sương.

Người ta vẫn truyền tai nhau rằng phía sau những dãy núi ấy có một vùng đất tuyệt đẹp — nơi không có bão tố, nơi cây trái nở hoa quanh năm và muông thú sống vui vẻ bên nhau.

Mèo Vàng luôn mơ tới vùng đất ấy.

Ngày nào chú cũng lặng lẽ kéo những tấm gỗ lớn về sân nhà rồi cặm cụi đóng thuyền.

Một buổi chiều nọ, Mèo Đen đi ngang qua, nhìn đống gỗ rồi hỏi:

— Cậu định vượt sông thật sao?

Mèo Vàng gật đầu.

Mèo Đen quay nhìn dòng sông đang cuộn sóng rồi thở dài:

— Muốn tới vùng đất trong mơ, cậu phải vượt qua con sông hung dữ này, rồi còn cả những dãy núi hiểm trở phía sau nữa.

Nhưng Mèo Vàng chỉ đáp bằng giọng quả quyết:

— Tớ sẽ đi được.

Nói rồi chú lại cúi xuống tiếp tục khoan từng tấm gỗ.

Mèo Đen nhìn bạn hồi lâu rồi lắc đầu:

— Điên thật…

Một buổi sáng nọ, người ta thấy chiếc thuyền nhỏ của Mèo Vàng lênh đênh giữa dòng sông mênh mông.

Thoạt đầu, bầu trời rất đẹp.

Nắng vàng rực rỡ trải trên mặt nước. Những đám mây trắng lững lờ trôi và đàn chim bay ngang trời cao.

Nhưng chẳng bao lâu sau, gió nổi lên.

Mây đen ùn ùn kéo tới che kín bầu trời.

Dòng sông bắt đầu gầm réo dữ dội.

Chiếc thuyền nhỏ bé bị sóng đánh nghiêng ngả giữa những dòng nước xoáy.

Sấm chớp vang rền.

Mưa như trút xuống mặt sông.

Mèo Vàng co người lại vì lạnh, cố sức chèo vào bờ.

Xem thêm  Truyện cổ tích Khỉ con và Nhím con

Đúng lúc ấy, trên bầu trời, một chú chim nhỏ trong đàn chim di cư bị tụt lại phía sau.

Đó là Chim Út.

Một tia chớp lóe sáng giữa màn mưa đen đặc.

Chim Út choáng váng rồi rơi xuống bên bờ sông.

Trong lúc vật lộn với bão tố, Mèo Vàng cũng vừa kịp leo được lên bờ.

Chú bước đi loạng choạng trong mưa rồi bất ngờ trượt chân ngã xuống.

Tay chú chạm phải một vật mềm mềm.

Mèo Vàng cúi xuống nhìn.

Một chú chim nhỏ đang nằm bất động giữa bùn đất.

Đôi mắt Chim Út khẽ mở ra nhìn chú mèo.

Giữa màn mưa xám lạnh, cả hai lặng lẽ nhìn nhau.

Mèo Vàng bế Chim Út về nhà.

Trong căn chòi nhỏ, chú nhóm lên một đống lửa để sưởi ấm.

Khi thấy Mèo Vàng tiến lại gần ngọn lửa, Chim Út sợ hãi bật khóc:

— Xin anh đừng ăn thịt tôi… Tôi chưa muốn chết đâu…

Mèo Vàng im lặng nhìn chú chim nhỏ một lúc lâu rồi nhẹ nhàng lắc đầu.

Đúng lúc ấy, một bóng đen từ ngoài cửa lao vụt vào.

Đó là Mèo Đen.

Chú ta chộp lấy Chim Út rồi cười khoái chí:

— Có bữa tối rồi!

Nhưng Mèo Vàng lập tức giật Chim Út lại.

Mèo Đen tròn mắt ngạc nhiên.

Mèo Vàng ôm chú chim nhỏ trong tay rồi khẽ nói:

— Chúng tôi đã cùng sống sót trong cơn bão. Tôi sẽ không giết cậu ấy.

Mèo Đen tức tối bỏ đi, vừa đi vừa lẩm bẩm:

— Cậu đúng là điên thật rồi…

Từ hôm ấy, Chim Út ở lại căn chòi nhỏ bên sông.

Một bên cánh của chú bị thương nặng nên Mèo Vàng phải quấn băng và chăm sóc suốt nhiều ngày.

Một hôm, Chim Út buồn bã hỏi:

— Bao giờ tôi mới bay lại được?

— Có lẽ phải mất gần một năm…

Nghe vậy, Chim Út cúi đầu thất vọng.

Nhưng chẳng bao lâu sau, chú lại ríu rít kể cho Mèo Vàng nghe về quê hương phía bên kia núi.

Xem thêm  Truyện cổ tích Bà cháu

— Ở đó đẹp lắm! Không có bão tố đâu. Khắp nơi đều là hoa và cây trái. Mọi người ca hát suốt ngày.

Vừa nói, Chim Út vừa dùng chiếc mỏ nhỏ vẽ lên nền đất những bông hoa lớn, những cái cây đầy quả chín và những ngôi nhà xinh đẹp.

Mèo Vàng ngồi chăm chú nhìn theo, đôi mắt sáng long lanh.

Lần đầu tiên, vùng đất trong mơ của chú trở nên thật đến thế.

Ngày tháng dần trôi.

Cánh của Chim Út cũng khỏe lại.

Bên bãi sông, chú bắt đầu tập bay từng quãng ngắn trong khi Mèo Vàng ngồi phía dưới chăm chú dõi theo.

Một hôm, Chim Út đang ngẩng đầu nhìn đàn chim bay ngang trời thì từ bụi cỏ gần đó, một con trăn lớn lặng lẽ bò ra.

Đôi mắt lạnh lẽo của nó dán chặt vào Chim Út.

Mèo Vàng nhìn thấy trước tiên.

Chú hoảng hốt hét lớn:

— Chim Út! Cẩn thận!

Nhưng đã quá muộn.

Con trăn lao vọt tới.

Mèo Vàng lập tức nhảy bổ vào nó, dùng móng vuốt cào liên tiếp lên thân trăn.

Con trăn giận dữ quấn chặt lấy chú mèo.

Mèo Vàng bị siết cứng tới nghẹt thở.

Thấy bạn gặp nguy hiểm, Chim Út lập tức lao vút lên không trung.

Rồi như một mũi tên, chú bổ nhào xuống thật mạnh.

Chiếc mỏ nhọn cắm phập vào mắt con trăn.

Con trăn rú lên đau đớn.

Máu đỏ trào ra.

Nó quằn quại rồi buông Mèo Vàng ra.

Hai người bạn cuối cùng cũng thoát chết.

Rồi mùa chia tay cũng đến.

Một buổi sáng đẹp trời, Chim Út đứng trước sân nhà Mèo Vàng, dang rộng đôi cánh đã hoàn toàn khỏe mạnh.

Mèo Vàng mỉm cười nhìn bạn.

Chim Út cất cánh bay lên trời cao, nhưng trước khi đi vẫn quay lại vẫy cánh chào tạm biệt.

Từ ngày Chim Út rời đi, căn chòi nhỏ bên sông lại trở nên vắng lặng.

Nhưng Mèo Vàng vẫn chưa từ bỏ giấc mơ của mình.

Chú tiếp tục đóng thuyền.

Một đêm trăng sáng, trong lúc Mèo Vàng ngủ say, con trăn bị thương ở mắt lặng lẽ bò tới.

Xem thêm  Truyện cổ tích Trọng nghĩa khinh tài

Nó cười nham hiểm rồi đục thủng đáy thuyền trước khi biến mất trong bóng tối.

Sáng hôm sau, Mèo Vàng không hề hay biết.

Chú vui vẻ kéo thuyền xuống sông rồi bắt đầu chèo đi.

Ban đầu mọi thứ đều bình thường.

Nhưng rồi nước bắt đầu rỉ vào lòng thuyền.

Nước càng lúc càng dâng cao.

Mèo Vàng hoảng hốt dùng tay tát nước ra ngoài, nhưng vô ích.

Chiếc thuyền chìm dần.

Dòng sông dữ cuốn lấy chú mèo nhỏ bé.

Mèo Vàng lạnh cóng và kiệt sức.

Đôi mắt chú từ từ khép lại giữa sóng nước.

Đúng lúc ấy…

Từ trên cao vang xuống tiếng chim quen thuộc.

— Chíp! Chíp!

Mèo Vàng mở mắt.

Chim Út đang bay vòng trên bầu trời.

Chú chim lập tức sà xuống, đưa lưng về phía người bạn nhỏ.

Mèo Vàng dùng chút sức lực cuối cùng trèo lên lưng Chim Út.

Rồi Chim Út dang rộng đôi cánh.

Cả hai bay vút lên bầu trời.

Dòng sông hung dữ giờ chỉ còn là một dải lụa bạc bên dưới.

Những dãy núi xanh nối tiếp nhau trải dài tới tận chân trời.

Rồi cuối cùng…

Một thung lũng đầy hoa rực rỡ hiện ra dưới ánh nắng.

Mèo Vàng lặng người.

Khắp nơi là cây trái sum suê, đồng cỏ xanh mướt và muông thú đang ca hát vui đùa.

Chim Út quay đầu nhìn bạn rồi mỉm cười:

— Chào mừng cậu tới quê hương của tôi.

Gương mặt Mèo Vàng bừng sáng.

Cuối cùng, chú cũng đã tới được vùng đất trong mơ của mình.

Bài liên quan