<?xml version="1.0" encoding="UTF-8"?><rss version="2.0"
	xmlns:content="http://purl.org/rss/1.0/modules/content/"
	xmlns:wfw="http://wellformedweb.org/CommentAPI/"
	xmlns:dc="http://purl.org/dc/elements/1.1/"
	xmlns:atom="http://www.w3.org/2005/Atom"
	xmlns:sy="http://purl.org/rss/1.0/modules/syndication/"
	xmlns:slash="http://purl.org/rss/1.0/modules/slash/"
	>

<channel>
	<title>Đọc Truyện Archives - Tích Xưa</title>
	<atom:link href="https://www.tichxua.com/category/doc-truyen/feed/" rel="self" type="application/rss+xml" />
	<link>https://www.tichxua.com/category/doc-truyen/</link>
	<description></description>
	<lastBuildDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:19 +0000</lastBuildDate>
	<language>en-US</language>
	<sy:updatePeriod>
	hourly	</sy:updatePeriod>
	<sy:updateFrequency>
	1	</sy:updateFrequency>
	<generator>https://wordpress.org/?v=6.9</generator>

<image>
	<url>https://www.tichxua.com/wp-content/uploads/2025/05/cropped-logo-tich-xua-32x32.png</url>
	<title>Đọc Truyện Archives - Tích Xưa</title>
	<link>https://www.tichxua.com/category/doc-truyen/</link>
	<width>32</width>
	<height>32</height>
</image> 
	<item>
		<title>Đường đua của niềm tin</title>
		<link>https://www.tichxua.com/duong-dua-cua-niem-tin/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:19 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/duong-dua-cua-niem-tin/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Thủ đô Mexico một buổi tối mùa đông năm 1968. Đồng hồ chỉ bảy giờ kém mười phút. Vận động viên John Stephen Arkwari người Tanazania tập tễnh kết thúc&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/duong-dua-cua-niem-tin/">Đường đua của niềm tin</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Thủ đô Mexico một buổi tối mùa đông năm 1968. Đồng hồ chỉ bảy giờ kém mười phút. Vận động viên John Stephen Arkwari người Tanazania tập tễnh kết thúc những mét cuối của đường đua Thế vận hôi Olympic với một chân bị băng bó. Anh là người cuối cùng về đích trong cuộc thi marathon năm ấy.</p>
<p>Những người chiến thắng cuộc thi đã nhận huy chương và lễ trao giải cũng đã kết thúc. Vì thế sân vận động hầu như vắng ngắt khi Arkwari, với vết thương ở chân đang rướm máu,cố gắng chạy vòng cuối cùng để về đích. Chỉ có Bud Greenspan, nhà làm phim tài liệu nổi tiếng là còn tại đó, đang ngạc nhiên nhìn anh từ xa chạy tới. Sau đó, không giấu được sự tò mò, Bud bước tới chỗ Arkwari đang thở dốc và hỏi tại sao anh lại cố vất vả chạy về đích như thế khi cuộc đua đã kết thúc từ lâu và chẳng còn khán giả nào trên sân nữa.</p>
<p>John Stephen trả lời bằng giọng nói hụt hơi:</p>
<p>&#8211; Tôi rất hạnh phúc vì đã hoàn thành chặng đua với cố gắng hết mình. Tôi được đất nước gửi đi chín ngàn dặm đến đây không phải chỉ để bắt đầu cuộc đua – mà là để hoàn thành cuộc đua.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/duong-dua-cua-niem-tin/">Đường đua của niềm tin</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cà phê và tách</title>
		<link>https://www.tichxua.com/ca-phe-va-tach/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:18 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/ca-phe-va-tach/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/ca-phe-va-tach/">Cà phê và tách</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một nhóm bạn học nay thành đạt rủ nhau về thăm thầy cũ. Sau một hồi trò chuyện, họ bắt đầu kể lể, than phiền về những sức ép trong công việc cũng như trong cuộc sống. Nghe vậy, người thầy vào bếp lấy cà phê mời học trò cũ của mình.</p>
<p>Ông đem ra rất nhiều những chiếc tách khác loại: chiếc bằng sứ, chiếc bằng nhựa, chiếc thủy tinh, chiếc thì bằng pha lê, một vài chiếc trông rất đơn sơ, vài chiếc đắt tiền, vài chiếc khác lại được chế tác cực kỳ tinh xảo. Người thầy bảo những “người thành đạt” tự chọn tách và rót cà phê cho mình.</p>
<p>Sau khi mỗi người đều đã có một tách cà phê, người thầy đáng kính mới bắt đầu từ tốn:</p>
<p>– Nếu các em chú ý thì sẽ nhận ra điều này: ai cũng chọn những chiếc tách đắt tiền, chẳng ai thèm màng đến những chiếc tách nhựa giá rẻ cả. Có lẽ các em sẽ cảm thấy điều này thật bình thường vì ai chẳng muốn chọn cho mình cái tốt nhất, nhưng điều ấy lại chính là nguồn cơn của mọi vấn đề rắc rối trong cuộc sống của các em.</p>
<p>Các em à, những chiếc tách kia đâu có làm ảnh hưởng đến chất lượng của cà phê. Tất cả những gì các em cần là cà phê chứ không phải là tách. Thế mà thường thì các em chỉ chăm chăm lo kiếm những chiếc tách tốt nhất, rồi sau đó còn liếc mắt qua người bên cạnh để xem tách của họ có đẹp hơn tách của mình không.</p>
<p>Hãy suy ngẫm điều này nhé: cuộc sống chính là cà phê, còn công việc, tiền bạc và địa vị xã hội chính là những chiếc tách. Và những “chiếc tách” này không hề xác định hay ảnh hưởng đến chất lượng cuộc sống chúng ta. Đôi khi do cứ mãi để ý vào những “chiếc tách hư danh” mà chúng ta bỏ lỡ việc hưởng thụ cuộc sống.</p>
<p>Món quà mà Thượng đế ban tặng cho con người là cà phê chứ không phải tách. Vậy thì cứ thoải mái nhâm nhi cà phê của mình và tận hưởng cuộc sống tươi đẹp.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/ca-phe-va-tach/">Cà phê và tách</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Chú mèo không có miệng</title>
		<link>https://www.tichxua.com/chu-meo-khong-co-mieng/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:16 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/chu-meo-khong-co-mieng/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày,&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/chu-meo-khong-co-mieng/">Chú mèo không có miệng</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Cuộc sống của người Nhật rất tất bật. Trong thời đại công nghiệp, máy tính và tên lửa, người lớn đi làm, trẻ em đi học, cứ thế hàng ngày, hàng tuần… Họ ít có thời gian để ý đến nhau. Cuộc sống tẻ nhạt, nhưng có lẽ họ không cảm thấy vậy, vì họ còn quá bận rộn với công việc hàng ngày.</p>
<p>Một cô bé sống trong một gia đình điển hình như vậy. Bố mẹ đi làm thì cô bé đến trường, rất ít khi gặp nhau. Cô muốn nói chuyện nhưng không biết nói với ai. Chẳng ai có thì giờ ngồi nghe cô nói. Bạn bè cũng cuống quýt với những ca học, một số thì mải mê với trò chơi điện tử hiện đại với hình ảnh ảo ba chiều như thật. Cô bé cảm thấy cô đơn và thu mình vào vỏ ốc. Nhưng cô cũng không được yên, vì cô rất bé nhỏ và nhút nhát nên hay bị những đứa trẻ lớp trên trêu chọc, giật cặp sách, giật tóc, đôi khi cả đánh nữa.</p>
<p>Một buổi chiều, khi bị nhóm bạn lớp trên lôi ra làm trò đùa, cô buồn bã đi ra công viên gần nhà, ngồi trên ghế đá và khóc. Khóc một lúc, cô ngẩng lên thì thấy một ông già đang ngồi cạnh mình. Ông già thấy cô ngẩng lên thì hỏi:</p>
<p>– Cháu gái, tan học rồi sao không về nhà mà lại khóc?</p>
<p>Cô bé lại òa lên tức tưởi:</p>
<p>– Cháu không muốn về nhà. Ở nhà buồn lắm, không có ai hết. Không ai nghe cháu nói!</p>
<p>– Vậy ông sẽ nghe cháu!</p>
<p>Và cô bé vừa khóc vừa kể cho ông già nghe tất cả những uất ức, những buồn rầu trong lòng bấy lâu nay. Ông già cứ im lặng nghe, không một lời phán xét, không một lời nhận định. Ông chỉ nghe. Cuối cùng, khi cô bé kể xong, ông bảo cô đừng buồn và hãy đi về nhà.</p>
<p>Từ đó trở đi, cứ tan học là cô bé vào công viên ngồi kể chuyện cho ông già nghe. Cô thay đổi hẳn, mạnh dạn lên, vui vẻ lên. Cô bé cảm thấy cuộc sống vẫn còn nhiều điều để sống.</p>
<p>Cho đến một hôm, cô bé bị một bạn trong lớp đánh. Vốn yếu đuối không làm gì được, cô uất ức và nóng lòng chạy đến công viên để chia sẽ cho vơi bớt nỗi buồn tủi. Cô bé vội vã, chạy qua đèn đỏ…</p>
<p>***<br />
Ngày biết tin cô bé mất, vẫn trong công viên, vẫn trên chiếc ghế đã mà cô bé hay ngồi, có một ông lão lặng lẽ đốt một hình nộm bằng giấy. Đó là món quà mà ông muốn đưa cho cô bé ngày hôm trước, nhưng không thấy cô bé đến. Hình nộm là một con mèo rất đẹp, trắng trẻo, có đôi tai to, mắt tròn xoe hiền lành, nhưng không có miệng. Ông già muốn nó ở bên cạnh cô bé, mãi lắng nghe cô mà không bao giờ phán xét.</p>
<p>Từ đó trở đi, trên bàn học của mỗi học sinh Nhật thường có một búp bê hình mèo không có miệng – Chú mèo hiện nay đã mang hiệu “Hello Kitty” (bạn đã bao giờ để ý mèo Hello Kitty không hề có miệng?) – chú mèo được làm ra với mục đích lắng nghe tất cả mọi người.</p>
<p>Tôi không biết “sự tích” Hello Kitty này có thật hay không. Tôi cũng không phải nhà quảng cáo cho thương hiệu ấy. Tôi chỉ biết mỗi lần nhìn hình chú mèo Hello Kitty là một lần tôi được nhắc nhở phải biết lắng nghe người khác – thực sự lắng nghe.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/chu-meo-khong-co-mieng/">Chú mèo không có miệng</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Thời khắc đẹp nhất của cuộc đời</title>
		<link>https://www.tichxua.com/thoi-khac-dep-nhat-cua-cuoc-doi/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:14 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/thoi-khac-dep-nhat-cua-cuoc-doi/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Hôm nay đã là ngày 15 tháng 6. Nhanh thật, chỉ còn hai ngày nữa, tôi sẽ bước sang tuổi 30. Bất chợt, tôi có cảm giác bất an khi&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/thoi-khac-dep-nhat-cua-cuoc-doi/">Thời khắc đẹp nhất của cuộc đời</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Hôm nay đã là ngày 15 tháng 6. Nhanh thật, chỉ còn hai ngày nữa, tôi sẽ bước sang tuổi 30. Bất chợt, tôi có cảm giác bất an khi nghĩ đến giai đoạn kế tiếp của cuộc đời. Tôi mơ hồ nhận ra tuổi trẻ của mình đã mau chóng qua đi, và có lẽ đã qua rồi những thời khắc đẹp nhất của mình. Chỉ còn với tôi là những nỗi lo toan về cuộc sống.</p>
<p>Như thường lệ, sáng nay, tôi đến phòng tập thể dục trước khi đến sở làm. Ớ đó, tôi có một người bạn già thân thiết. Tuy đã 79 tuổi nhưng ông vẫn giữ được thân thể trắng kiện và một tinh thần yêu đời đặc biệt. Khi gặp tôi, ông nhận ra ngay tâm trạng bất ổn của tôi. Sau đó, hai bác cháu nói chuyện với nhau thật lâu.</p>
<p>&#8211; Trong cuộc đời bác, bác cảm thấy lúc nào mình hạnh phúc nhất? &#8211; Tôi hỏi và chọt nhận ra mình đã thay đổi câu hỏi. Lẽ ra tôi phải hỏi là có khi nào bác gặp phải cảm giác buồn chán như tôi bây giờ không.</p>
<p>&#8211; Hồi bác còn nhỏ, cuộc sống thật khó khăn. &#8211; Ông bắt đầu kể. &#8211; Bố mẹ bác đi làm ở xa, cả ngày mới về. Thỉnh thoảng, mẹ mua quà về cho mấy anh chị em bác, khi thì những chiếc bánh, khi thì mấy viên kẹo. Những lúc đó, bác thực sự thấy mình là người hạnh phúc nhất.</p>
<p>Đến tuổi đi học, lần đầu tiên bác đánh vần và đọc được tên mình. Bác thấy tự hào vô cùng, chạy đi khoe khắp nơi, lúc đó là thời gian hạnh phúc nhất.</p>
<p>Khi tốt nghiệp đại học, bác được nhận vào làm việc ở một công ty lớn. cầm trên tay tháng lương đầu tiên, bác vui sướng biết bao.</p>
<p>Có lần bác bị tai nạn phải nằm bệnh viện khá lâu, những ngày ở bệnh viện bác đã suy nghĩ được nhiều điều mà trước kia bác không nghĩ đến, được gặp lại bạn bè và người thân. Khoảng thời gian ấy thật là tuyệt vời.</p>
<p>Và giờ đây, ở tuổi bảy mươi chín, bác vẫn có thể đến đây tập thể dục hàng ngày. Bác thấy mình vẫn còn có ích cho mọi người xung quanh. Đây là thời khắc tuyệt vời nhất của bác.</p>
<p>Cháu hãy nghĩ một giai đoạn mới của cuộc đời cũng giống như một chương mới của quyển sách. Dù có đau khổ, buồn hay vui đều có giá trị cho quyển sách cuộc đời. Cháu cứ đọc rồi sẽ thấy hay.<br />
 </p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/thoi-khac-dep-nhat-cua-cuoc-doi/">Thời khắc đẹp nhất của cuộc đời</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Có phải trái đất chuyển động vì bạn?</title>
		<link>https://www.tichxua.com/co-phai-trai-dat-chuyen-dong-vi-ban/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:12 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/co-phai-trai-dat-chuyen-dong-vi-ban/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Cô bé Angela mười một tuổi mắc phải chứng bệnh suy nhược thần kinh. Cô bé không thể đi lại được, và các bác sĩ cũng không hy vọng nhiều&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/co-phai-trai-dat-chuyen-dong-vi-ban/">Có phải trái đất chuyển động vì bạn?</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Cô bé Angela mười một tuổi mắc phải chứng bệnh suy nhược thần kinh. Cô bé không thể đi lại được, và các bác sĩ cũng không hy vọng nhiều vào khả năng phục hồi của cô. Nhưng cô bé không hề nản chí. Dù đang nằm trên giường bệnh, nhưng cô vẫn hứa với mọi người rằng chắc chắn sẽ có một ngày cô đi lại được.</p>
<p>Angela được chuyển đến một trung tâm phục hồi chức năng đặc biệt tại San Francisco. Các chuyên gia trị liệu ở đây rất ấn tượng trước sức mạnh tinh thần của cô bé. Họ hướng dẫn cô bé sử dụng phương pháp tưởng tượng để hình dung rằng mình đang bước đi. Nếu điều này không có tác dụng thì ít nhất cũng giúp cho cô bé có thêm hy vọng và những suy nghĩ tích cực để sống trong những tháng ngày dài nằm trên giường bệnh. Angela luôn nỗ lực bằng những khả năng có thể trong mỗi lần tập vật lý trị liệu. Nhưng cô bé vẫn nằm trên giường bệnh và tưởng tượng, cô hình dung mình đang bước đi, bước đi, và bước đi.</p>
<p>Một ngày kia, khi cô bé đang cố gắng nghĩ rằng mình đang đi trên đôi chân của chính mình thì dường như có một phép màu xuất hiện. Chiếc giường di chuyển! Nó bắt đầu di chuyển quanh phòng. Cô bé thét lên:</p>
<p>&#8211; Hãy nhìn xem cháu đang làm gì này! Cháu có thể cử động, cháu đã cử động được!</p>
<p>Dĩ nhiên là trong khoảnh khắc đặc biệt ấy, mọi người trong bệnh viện ai cũng đều thét lên và nháo nhác chạy đi tìm nơi trú ẩn. Tiếng gào thét, đồ đạc rơi đổ và cửa kiếng lần lượt vỡ tan. đó là một cơn động đất! Nhưng đừng cho Angela biết về điều này. Cô bé tin rằng chính mình đã làm nên điều kỳ diệu đó.</p>
<p>Chỉ sau vài năm, cô bé đã trở lại trường học. Bằng chính đôi chân của mình. Đôi chân không nạng gỗ, không xe lăn. Liệu những ai chứng kiến cơn động đất xảy ra ở khu vực giữa San Francisco và Oakland cũng có thể vượt qua được một căn bệnh nhẹ nào đó không?</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/co-phai-trai-dat-chuyen-dong-vi-ban/">Có phải trái đất chuyển động vì bạn?</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Cánh bướm</title>
		<link>https://www.tichxua.com/canh-buom/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:10 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/canh-buom/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một người tìm thấy một cái kén bướm. Đến ngày nọ, một cái lỗ nhỏ xuất hiện. Anh ngồi chăm chú theo dõi con bướm trong vài giờ đồng hồ&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/canh-buom/">Cánh bướm</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một người tìm thấy một cái kén bướm. Đến ngày nọ, một cái lỗ nhỏ xuất hiện. Anh ngồi chăm chú theo dõi con bướm trong vài giờ đồng hồ khi nó vùng vẫy tìm cách chui ra ngoài qua cái lỗ nhỏ đó. Rồi dường như nó không có thêm một tiến triển nào nữa. Trông cứ như thể nó đã làm hết mức có thể rồi và không thể xoay xở gì thêm được.<br />
Vì vậy, người đàn ông quyết định giúp con bướm. Anh lấy một cái kéo và cắt cái kén.</p>
<p>Khi ấy, con bướm dễ dàng thoát ra. Nhưng nó có một cái thân căng phồng và đôi cánh nhỏ bé, teo quắt.</p>
<p>Người đàn ông tiếp tục quan sát con bướm bởi vì anh mong đợi rằng, đến một lúc nào đấy, đôi cánh của con bướm sẽ to lên và dang rộng ra để có thể nâng được phần thân, trong khi cùng lúc ấy phần thân sẽ nhỏ đi.</p>
<p>Chẳng có điều gì xảy ra cả! Trong thực tế, con bướm dùng cả cuộc đời còn lại của nó bò loanh quanh với một cái thân căng phồng và những chiếc cánh nhăn nheo. Nó không bao giờ có thể bay được.</p>
<p>Người đàn ông, tốt bụng nhưng hấp tấp, đã không hiểu rằng chiếc kén chật hẹp và sự chật vật của con bướm để chui qua được cái lỗ nhỏ ấy chính là cái cách mà Tạo Hóa buộc chất lỏng trong thân con bướm chảy vào cánh để sẵn sàng cho nó cất cánh bay ngay khi nó thoát khỏi cái kén và giành được sự tự do.</p>
<p>Đôi khi, những cuộc đấu tranh chính xác là những gì chúng ta cần trong cuộc sống của mình. Nếu Tạo Hóa cho phép chúng ta trải qua cuộc sống mà không có bất kỳ trở ngại nào thì điều đó sẽ làm chúng ta trở nên “tàn tật”. Chúng ta sẽ không mạnh mẽ như đáng lẽ ra chúng ta đã có thể. Chúng ta sẽ không thể bay cao.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/canh-buom/">Cánh bướm</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Đối diện với thị phi</title>
		<link>https://www.tichxua.com/doi-dien-voi-thi-phi/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:08 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/doi-dien-voi-thi-phi/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Câu chuyện thứ nhất Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng: – Trẫm thấy khanh phẩm cách&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/doi-dien-voi-thi-phi/">Đối diện với thị phi</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Câu chuyện thứ nhất</p>
<p>Trong một buổi nhàn hạ, vua Đường Thái Tông hỏi chuyện vị quan cận thần là Hứa Kính Tôn rằng:</p>
<p>– Trẫm thấy khanh phẩm cách cũng không phải là phường sơ bạc. Sao lại có nhiều tiếng thị phi chê ghét như thế?</p>
<p>Hứa Kính Tôn trả lời:</p>
<p>– Tâu bệ hạ. Mưa mùa Xuân tầm tã như dầu, người nông phu mừng cho ruộng đất được thấm nhuần, kẻ bộ hành lại ghét vì đường đi trơn trợt. Trăng mùa thu sáng vằng vặc như gương treo trên bầu trời đêm, hàng thi nhân vui mừng gặp dịp thưởng du ngâm vịnh, nhưng bọn đạo chích lại ghét vì ánh trăng quá sáng tỏ. Trời đất kia vốn vô tư không thiên vị, mà cơn nắng mưa thời tiết vẫn bị thế gian trách hận ghét thương.</p>
<p>Còn hạ thần đâu phải một người vẹn toàn thì làm sao tránh khỏi tiếng chê bai chỉ trích.Cho nên ngu thần trộm nghĩ, đối với tiếng thị phi trong thế gian nên bình tâm suy xét, đừng nên vội tin nghe. Vua tin nghe lời thị phi thì quan thần bị hại. Cha mẹ tin nghe lời thị phi thì con cái bị ruồng bỏ. Vợ chồng tin nghe lời thị phi thì gia đình ly tán. Tiếng thị phi của thế gian nọc độc còn hơn rắn rết, bén hơn gươm đao, giết người không thấy máu.</p>
<p>Câu chuyện thứ hai</p>
<p>Một lần, Phật đi giáo hóa ở vùng có nhiều người tu theo Bà La Môn giáo. Các tu sĩ Bà La Môn thấy đệ tử của mình đi theo Phật nhiều quá, nên ra đón đường Phật mà mắng chửi. Phật vẫn đi thong thả, họ đi theo sau không tiếc lời rủa xả. Thấy Phật thản nhiên làm thinh, họ tức giận, chặn Phật lại hỏi:</p>
<p>– Ngài có điếc không?</p>
<p>– Ta không điếc.</p>
<p>– Ngài không điếc sao không nghe tôi chửi?</p>
<p>– Này tín đồ Bà La Môn, nếu nhà ông có đám tiệc, thân nhân tới dự, mãn tiệc họ ra về, ông lấy quà tặng họ không nhận thì quà đấy về tay ai?</p>
<p>– Quà ấy về tôi chứ ai.</p>
<p>– Cũng vậy, ông chửi ta, ta không nhận thì thôi.</p>
<p>Trong kinh Phật viết rằng, khi người ác mắng chửi người thiện, người thiện không nhận thì người ác giống như người ngửa mặt lên trời phun nước bọt, nước bọt không tới trời mà rời xuống ngay mặt người phun. Có thọ nhận mới dính mắc đau khổ, không thọ nhận thì an vui hạnh phúc. Thế nên từ nay về sau nếu có nghe thấy ai đó nói lời không tốt về mình, chớ có thọ nhận thì sẽ được an vui.Theo Phật giáo, khẩu nghiệp là một trong những nghiệp nặng nề nhất mà một người có thể tạo ra. Vết thương bạn gây ra trên thân thể người khác còn có ngày lành nhưng vết thương gây ra bởi lời nói thì chẳng biết ngày nào mới lành lại được.</p>
<p>Vì vậy hãy cẩn trọng với lời nói của mình, đừng gây ra thị phi vì vô ý thức, cũng đừng trách móc người khác chỉ vì lỗi lầm của họ bởi: “Every saint has a past, every sinner has a future”, nghĩa là “Vị thánh nào cũng có một quá khứ, và tội đồ nào cũng có một tương lai”.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/doi-dien-voi-thi-phi/">Đối diện với thị phi</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Câu chuyện ven đường</title>
		<link>https://www.tichxua.com/cau-chuyen-ven-duong/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:06 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/cau-chuyen-ven-duong/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh chợt đột ngột thắng gấp lại và tấp vào lề đường. Ai đó vừa ném một viên đá vào&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/cau-chuyen-ven-duong/">Câu chuyện ven đường</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Trên một con đường vắng, một chiếc xe đang phóng nhanh chợt đột ngột thắng gấp lại và tấp vào lề đường. Ai đó vừa ném một viên đá vào cánh cửa chiếc xe. Bước ra khỏi xe, liếc nhìn chỗ xe bị ném, người lái xe bực tức chạy nhanh đến tóm ngay thằng bé đứng gần đó &#8211; chắc chắn nó là tác giả của vết trầy trên chiếc xe. Trước đó anh đã thấy nó vẫy xe, chắc là để đi nhờ. &quot;Không cho đi nhờ mà mày làm như vậy hả?&quot;. Anh vừa gằn giọng vừa nắm chặt cổ áo đẩy cậu bé sát vào chiếc xe&#8230;</p>
<p>Cậu bé lắp bắp sợ hãi:</p>
<p>&#8211; Em xin lỗi! Nhưng em. .. em. .. không biết làm cách nào khác. Nếu em không ném vào xe của anh thì anh đã không dừng xe&#8230; Nãy giờ em đã vẫy biết bao nhiêu xe mà không có ai chịu dừng.</p>
<p>Nói đến đó, nước mắt cậu bé lăn dài trên má. Cậu chỉ tay về vệ cỏ phía bên kia đường.</p>
<p>&#8211; Có một người&#8230; anh ấy bị ngã và chiếc xe lăn của anh ấy cũng ngã. Em tình cờ đi ngang qua thấy vậy nhưng không thể đỡ nổi anh ấy vì anh ấy nặng quá.</p>
<p>Giọng ngắt quãng vì những tiếng nấc liên tục, cậu bé nài nỉ:</p>
<p>&#8211; Anh có thể giúp em đưa anh ấy trở lại chiếc xe lăn được không ạ? Anh ấy ngã chắc là đau và đang bị chảy máu.</p>
<p>Lời nói của cậu bé khiến anh thanh niên không thể thốt lên được lời nào. Anh thấy cổ mình như nghẹn lại vì bất ngờ và xúc động. Anh đến đỡ người bị ngã trả lại ngồi ngay ngắn trên chiếc xe lăn, băng vết thương và cùng cậu bé kéo xe lên đường. Người bị ngã cảm ơn anh rồi chiếc xe bắt đầu lăn đi về phía đường ngược lại, cậu bé phụ đẩy phía sau. Anh dõi mắt nhìn theo cho đến khi hình ảnh cậu bé và chiếc xe lăn khuất hắn.<br />
Anh bước thật chậm về phía chiếc xe của mình, cảm giác giận dữ trong anh không còn nữa và những bước chân ngập ngừng cũng không thể diễn tả hết tâm trạng của anh lúc này. Anh quyết định không sửa lại vết trầy trên xe. Anh muốn nó sẽ nhắc anh về câu chuyện xúc động hôm nay, về một điều mà trước nay anh không để ý đến và cũng không có thời gian để nghĩ đến. Anh đã không nhận ra, không có được lòng trắc ẩn như cậu bé kia, anh đã tiếc thời gian và đi quá nhanh đến nỗi phải có ai đó ném một viên đá mới làm anh dừng lại.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/cau-chuyen-ven-duong/">Câu chuyện ven đường</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Điều khác thường</title>
		<link>https://www.tichxua.com/dieu-khac-thuong/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:05 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/dieu-khac-thuong/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Anh và chị là một cặp vợ chồng bình thường. Họ sống trong một căn nhà bình thường trên một con đường bình thường. Một điều bình thường khác là&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/dieu-khac-thuong/">Điều khác thường</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Anh và chị là một cặp vợ chồng bình thường. Họ sống trong một căn nhà bình thường trên một con đường bình thường. Một điều bình thường khác là họ cũng hay cãi vã, mà hầu hết chúng đều xoay quanh điều gì là sai lầm trong cuộc hôn nhân này và ai là người có lỗi. Cho đến một ngày, có một điều khác thường xảy ra.  – Em biết không, bà xã của anh, anh vừa mới tìm thấy những chiếc ngăn kéo kỳ diệu. Mỗi khi anh mở chúng ra, trong đó đầy ắp những đôi vớ sạch và những bộ đồ lót thơm lừng. – Người chồng nói với vợ mình – Anh muốn cảm ơn em vì đã chuẩn bị chúng trong suốt mấy năm qua. Người vợ đưa tay chỉnh lại cặp kính và đưa mắt nhìn chồng: – Anh muốn gì vậy?. – Không có gì. Anh chỉ muốn em biết anh đánh giá cao những chiếc ngăn kéo kỳ diệu ấy. Đây không phải là lần đầu tiên anh làm điều kỳ quặc, thế nên chị cũng cho qua. Vài ngày sau.  – Em yêu, cảm ơn em vì đã tính toán tiền nong trong tháng thật hoàn hảo. Tháng này mình để dư nhiều hơn tháng trước. Thật là một kỷ lục! Không tin vào tai mình, người vợ thắc mắc: – Anh này, anh vẫn hay phàn nàn việc em chi tiêu phung phí. Tại sao anh lại thay đổi nhanh như vậy? – Anh không có ý gì đâu. Anh chỉ muốn em biết anh đánh giá cao những cố gắng của em. Chị lắc đầu và lẩm bẩm: – Anh ấy bị làm sao vậy kìa? Người vợ cố không để tâm tới vụ việc, nhưng những hành vi kỳ lạ của chồng chị xuất hiện ngày càng nhiều. – Bữa tối hôm nay thật ngon miệng, em à! Anh đánh giá cao cố gắng của em. Anh tính em đã nấu cho bố con anh cả thảy khoảng hơn 14 ngàn bữa ăn trong 15 năm nay.  Rồi thì, – Chà, vợ yêu, sàn nhà trông sạch làm sao! Vất vả cho em quá ! Và thậm chí: – Cảm ơn em chỉ vì em chính là em! Anh thật sự cảm thấy hạnh phúc khi ở bên em. Đến lúc này thì người vợ cảm thấy lo lắng thật sự. – Những lời chê trách đâu rồi? – Chị tự hỏi. Những ngày sau đó vẫn thế. Đến giờ này thì người vợ cũng dần quen với những hành vi mà chị cho là bất thường của người chồng. Đôi khi chị cũng miễn cưỡng nói “Cảm ơn” nhưng sự kiêu hãnh trong chị vẫn còn cao lắm. Cho đến một ngày, chị trở nên hoàn toàn lúng túng… – Anh muốn em được nghỉ ngơi – Người chồng nói – Anh sẽ lo bữa tối. Vì vậy, em hãy tránh xa cái chảo rán kia đi và rời khỏi cái bếp nữa. – Em cảm ơn anh!  Lần này, lời nói bật ra từ miệng chị không còn ngượng ngùng nữa. Câu chuyện cũng có thể kết thúc như vậy nếu như không có một sự kiện lạ thường khác xảy ra. Lần này, đến lượt người vợ lên tiếng. – Anh à… – Người vợ nói – Em muốn cảm ơn anh vì những giờ làm việc vất vả để chu cấp cho mẹ con em trong bao năm nay. Em không nghĩ là mình đã nói với anh rằng em đánh giá cao hành động đó như thế nào.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/dieu-khac-thuong/">Điều khác thường</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
		<item>
		<title>Khó khăn thử thách để lại gì</title>
		<link>https://www.tichxua.com/kho-khan-thu-thach-de-lai-gi/</link>
		
		<dc:creator><![CDATA[Tích Xưa]]></dc:creator>
		<pubDate>Mon, 17 Aug 2026 12:03:03 +0000</pubDate>
				<category><![CDATA[Đọc Truyện]]></category>
		<guid isPermaLink="false">https://www.tichxua.com/kho-khan-thu-thach-de-lai-gi/</guid>

					<description><![CDATA[<p>Một chàng trai đang gặp nhiều khó khăn, anh bị tổn thương và trở nên mất niềm tin vào cuộc sống. Anh đến hỏi một ông già thông thái. Nghe&#8230;</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/kho-khan-thu-thach-de-lai-gi/">Khó khăn thử thách để lại gì</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></description>
										<content:encoded><![CDATA[<p>Một chàng trai đang gặp nhiều khó khăn, anh bị tổn thương và trở nên mất niềm tin vào cuộc sống. Anh đến hỏi một ông già thông thái. Nghe kể xong, ông chẳng nói lời nào mà chỉ im lặng đặt chiếc nồi lên bếp, đổ vào nồi một ít nước và cho vào một củ cà rốt, một cục muối và một quả trứng. Sau khi đun sôi, ông mở nắp và trầm ngâm im lặng nhìn chàng trai. Sau một hồi ông bắt đầu nói:</p>
<p>– Ai sống trên đời cũng phải trải qua khó khăn, thử thách cả. Nhưng điều quan trọng là sau đó mọi việc sẽ như thế nào?</p>
<p>Hãy nhìn xem cục muối với vẻ rắn chắc bên ngoài nhưng khi bỏ vào nước là tan, củ cà rốt cứng cáp khi bị nóng cũng trở nên mềm đi. Còn quả trứng tuy mỏng manh nhưng khi qua nước sôi nóng bỏng lại trở nên cứng cáp hơn.</p>
<p> </p>
<p>Con đường ngắn nhất để thoát khỏi gian nan là đi xuyên qua nó.</p>
<p>The post <a href="https://www.tichxua.com/kho-khan-thu-thach-de-lai-gi/">Khó khăn thử thách để lại gì</a> appeared first on <a href="https://www.tichxua.com">Tích Xưa</a>.</p>
]]></content:encoded>
					
		
		
			</item>
	</channel>
</rss>
